Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vợ ——”

“An An!”

Ban Ấu An hoàn hồn, quay đầu lại nhìn đối phương.

Lý Mông nhíu mày, nhìn chằm chằm cô nhìn một hồi lâu. Ban Ấu An biết anh đang tức giận, lấy lòng mà cười cười: “Tại hôm nay em hơi mệt…”

“Gọi mấy lần mà em không nghe.” Lý Mông đột nhiên đánh vào mông cô, Ban Ấu An đau đến ủy khuất, “Thời điểm này mà còn thất thần? Hả?”

Ban Ấu An không nghĩ sẽ tiếp tục đôi co với anh vấn đề này nữa, phe phẩy mông cọ vào cái lều dưới quần của đối phương: “Lý Mông, anh tiếp tục đi.”

“Kêu ông xã.”

“…Ông xã.” Ban Ấu An kéo quần lót của mình xuống, Lý Mông đem quần lót sớm ướt đẫm của cô bỏ ra, cúc hoa cùng hơn phân nửa huyệt nhỏ liền lộ ra.

Biết chính mình đã ướt, Ban Ấu An đưa tay sờ đến miệng huyệt, hai ngón tay đem cái cánh hoa nhỏ kia tách ta.

“Muốn.” Ban Ấu An nói xong bản thân cũng nhịn không được mặt đỏ lên, “Anh mau tiến vào đi.”

Đáp lại cô là Lý Mông mặt vùi vào mông thịt đầy đặn của cô, đầu lưỡi mềm mại chui vào động của cô.

Bụng Ban Ấu An co rút lại, cô nhỏ giọng nức nở. Cô không chịu nổi việc Lý Mông khẩu giao cho cô, nó thoải mái nhưng cũng rất xấu hổ.

Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên sau khi được khẩu giao trong lòng đã bất an chạy tới phòng tắm đứng trước gương xem nơi đó của mình, môi huyệt có chút mở và nhô ra phía ngoài, mặt ngoài cũng không còn hồng hào đáng yêu nữa.

Nơi riêng tư không đẹp chút nào vậy mà Lý Mông lại có thể liếm nó rất lâu.

Cô không biết anh đã khắc phục chướng ngại tâm lý như thế nào chứ cô đã nổ lực rất lâu cũng chưa thể khẩu giao cho Lý Mông được.

Lý Mông cũng từng nói, mỗi lần cô bị ăn bức sẽ kêu lên dâm đãng hơn so với ngày thường.

Anh làm vậy với cô đại khái cũng coi như là có lý do cả.

“A, ô…” Ban Ấu An cảm nhận được động tác đầu lưỡi của Lý Mông, môi hoa huyệt bị đầu lưỡi kia khi dễ không ngừng xáo trộn trong động cô, nước chảy ra đều được anh thô lỗ hút sạch sẽ.

Hút một hồi, Ban Ấu An bị anh lật lại nằm ngửa trên sàn nhà hai chân mở rộng ra, người đàn ông này chôn ở giữa hai chân cô bẻ hai cánh môi ra hút lấy âm đế cô.

“Lý Mông!” Ban Ấu An vì khoái cảm khủng bố này doạ sợ hãi, “Ô ô, không cần, a! Ưm…”

Lý Mông vẫn cứ dùng sức khi dễ cô thêm một chút, Ban Ấu An sướng đến khóc lên, cô tìm cách chạy trốn thì bị eo anh đè lại không cho cô thoát.

“A, a…” Ban Ấu An cảm nhận được dòng nước sắp ra tới, bụng nhỏ đau nhức đánh bả vai Lý Mông, “Đưa em đến phòng vệ sinh… Lý Mông! Ô… Ông xã…Em không muốn đi ra quần, ô…”

“Vậy đi ra quần đi.” Lý Mông đem ngón tay vói vào huyệt nhỏ ở nhục bích chọc chọc, moi đào, rồi lại cúi đầu tiếp tục hút âm đế Ban Ấu An.

Ban Ấu An cuối cùng nói không ra lời, chỉ có thể run rẩy bụng há mồm thở dốc.

Ban Ấu An rất sợ hãi, cô không muốn Lý Mông thấy bộ dạng triều xuy khó coi đó của cô.

Đối phương không hề bận tâm đến cảm nhận của cô.

“Lý, Lý Mông…” Ban Ấu An vừa tức giận vừa thoải mái, cảm xúc hỗn loạn lên, chỉ có thể nhấc chân đá đối phương, “Khốn kiếp… Không… A, ưm… Không cần… Không thích anh nữa, ô ô, tránh ra…”

Lý Mông nghe xong tốc độ ra vào càng nhanh hơn, từ huyệt động Ban Ấu An mang ra không ít mật dịch.

“Không thích anh nữa?Hả?” Anh không chút khách khí mà tiếp tục moi đào nhục bích của vợ mình, mật dịch càng đào ra nhiều hơn, Ban Ấu An hét lên một tiếng hoa huyệt kẹp chặt ngón tay anh, một dòng nước nóng toàn bộ phun hết lên cánh tay anh.

Ban Ấu An triều xuy!

Ban Ấu An ngừng lại một hồi, bất lực đẩy anh: “Không làm với anh nữa.”

Lý Mông cười, ngón tay đang bị kẹp ở hoa huyệt giật giật làm cho Ban Ấu An lại kêu rên một tiếng: “Ăn đầu ngón tay của anh đến rút không ra được, vậy mà không muốn làm với anh?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận