Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Bảo Minh bất mãn: “An An đi công tác thật vất vả, đã gầy không ít rồi.” Ông đau lòng nhìn con gái đang uống trà sữa.

Trịnh Uyển: “…”

Trịnh Uyển không nói gì, bà giúp con gái thu xếp mọi thứ kết quả tìm được ba người nhưng đều bị Ban Ấu An lấy cớ người ta có bụng béo để cự tuyệt.

Trịnh Uyển ôm một bụng tức giận gọi điện cho bạn bè than thở nửa ngày, rồi ở vòng bạn bè chọn chọn hai tiếng đồng hồ, rốt cuộc chọn được Lý Mông.

Ban Ấu An không biết mẹ mình đã thêm bạn bè với mẹ Lý Mông khi nào, lại có quan hệ không tệ ,thường xuyên cùng nhau đi khiêu vũ.

“Dì Trương cùng cha Lý Mông đã ly hôn. Nhưng Lý Mông rất hiếu thuận với mẹ, thường xuyên tới thăm mẹ nó. Nhà thằng bé tình huống có chút phức tạp, cha mẹ đều tái hôn thêm một lần nữa. Dì Trương tính tình cũng tốt, còn cha Lý Mông nghe nói là người không thích nói chuyện nhưng cũng biết đạo lý. Con gả qua đó cũng không cần lo lắng, không cần ở chung với cha mẹ chồng.” Trịnh Uyển lôi kéo lải nhải bên tai Ban Ấu An.

“Mẹ, sao mẹ đi hỏi chuyện nhà người ta chi vậy?”

“Cũng không phải.” Trịnh Uyển nói, “Mẹ hỏi cho rõ để khi con gả qua cũng biết chút chuyện. Nói gả nhưng kỳ thật cũng không phải gả, con làm vợ trong gia đình như vậy sẽ không ồn áo giữa mẹ chồng con dâu.”

Ban Ấu An nghe xong, trong lòng ấm áp dựa sát vào mẹ làm nũng.

Cô cũng có tính toán của mình.

Điều kiện của Lý Mông ở vài phương diện đều phù hợp yêu cầu của cô.

Ban Ấu An là người không thích làm màu và cũng không thích thể hiện gì cho người khác thấy, cô chỉ thích ẩn nấp trong đám người không muốn có ai chú ý tới mình.

Quen nhau, kết hôn, đa số ai cũng phải trải qua. Nhưng cô đối với việc kết hôn không hề có hứng thú gì cả, thậm chí còn có chút sợ hãi vì thế cô không muốn phí sức yêu đương nên cô luôn đi theo con đường chủ nghĩa độc thân.

Tốt nghiệp đại học xong, Ban Ấu An cùng Dương Nhất Thiến đi du lịch. Buổi tối, hai người nằm cạnh nhau nói chuyện phiếm, nghe xong về tư tưởng hôn nhân của Ban Ấu An, Dương Nhất Thiến hỏi cô: “Trong lòng cậu vui không?”

Ban Ấu An nói: “Có một chút không vui. Nhưng nếu không làm như vậy thì biết làm sao đây.”

Ban Ấu An từ nhỏ đã biết mình là một con rùa nên hễ bị đụng vào một cái là rục cổ về, cô chỉ muốn vĩnh viễn ở một chỗ mà thôi.

“Dù sao tớ cũng không thích ai.” Ban Ấu An không sao cả, “Trên thế giới này tình yêu đích thực không biết còn bao nhiêu nhỉ? Cũng không phải trên phim ngôn tình trên ti vi, đa số các cặp vợ chồng lúc đầu đều là người xa lạ rồi cuối cùng cũng là người xa lạ thôi.” Cô vui tươi hớn hở mà cười. [Ngụ ý: lúc đầu không quen biết rồi yêu nhau lâu đâm ra chán, tình cảm dần dần phai nhạt rồi hai người cũng trở thành người xa lạ như lúc mới quen]

Dương Nhất Thiến nhíu mày, suy nghĩ của cô ấy và Ấu An không giống nhau, cô ấy muốn tìm chân mệnh thiên tử cho riêng mình.

“Vậy cậu tính tùy tiện tìm một người để kết hôn sao?”

“Cái gì mà tùy tiện.” Ban Ấu An bĩu môi, “Tiêu chuẩn chọn chồng của tớ rất cao đó.”

Dương Nhất Thiến tò mò hỏi cô: “Tiêu chuẩn như thế nào?”

“Đầu tiên, người này phải học chung với ít nhất hai năm tiểu học, cấp 2 hoặc cấp 3.” Ban Ấu An nói, “Và cha mẹ hai bên có quan hệ tốt.”

“Vì sao?”

“Như vậy thì tớ có thể hiểu tận gốc con người anh ấy. Hiện tại không phải có người đang thiếu nợ gạt người ta kết hôn để vợ về gánh chung hay sao? Nếu anh ấy từ nhỏ đi học chung với tớ, mẹ tớ khẳng định có thể tìm hiểu anh ấy kỹ càng hơn.”

Dương Nhất Thiến trợn tròn mắt: “…. Vậy còn tiêu chuẩn thứ hai là gì?”

Ban Ấu An ngượng ngùng mà cười: “Người này phải từng yêu đương, tốt nhất là người đã chia tay bạn gái cũ hơn ba năm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận