Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

📳Dương Nhất Thiến: [Vậy cậu tính làm sao?]

📳Ban Ấu An: [Chỉ có thể nhờ vào Thi Thải. Bạn gái cũ xinh đẹp giàu có còn độc thân về nước, buổi tối chuẩn bị rượu champagne và hoa hồng mà không nối lại tình xưa thì Lý Mông không phải đàn ông nữa!]

📳Ban Ấu An: [Tớ còn thấy trường học cũ sắp làm lễ kỷ niệm thành lập trường, Lý Mông đã được mời thì Thi Thải khẳng định cũng được mời.]

📳Ban Ấu An: [Tình cảnh gương vỡ lại lành chỉ còn chờ Lý Mông nữa thôi, hy vọng anh ấy sẽ nhanh chụp lấy cơ hội này.]

📳Dương Nhất Thiến:[…]

📳Dương Nhất Thiến: [Bỗng nhiên cảm thấy Lý Mông thật đáng thương.]

📳Ban Ấu An: [Bạn yêu à, tớ cũng rất đáng thương nha, cuộc hôn nhân của tớ đang ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng đây này.]

📳Dương Nhất Thiến: [Tớ chỉ có thể cầu nguyện cái bộ mặt này của cậu sẽ không bị Lý Mông phát hiện.]

📳Ban Ấu An: [Đừng nói nữa… Tớ hiện tại mỗi ngày đều phải lo lắng đề phòng sợ anh ấy phát hiện ra tớ có gì khác lạ đây.]

📳Ban Ấu An: [Không tán gẫu nữa bảo bối, lãnh đạo tớ đến rồi.]

Tắt điện thoại, Ban Ấu An theo thường lệ bắt đầu làm công việc hằng ngày.

Mỗi ngày đều không có gì khác cả, cuộc sống đều trôi qua bình thường như vậy quả thật đã tốt lắm rồi. Ban Ấu An ở trong cái hoàn cảnh này vẫn rất thư thái.

Cuộc sống mới cho Lý Mông cô đã chuẩn bị chu đáo hết mọi chuyện rồi, cô không thể để Lý Mông phá hư nó.

Nơi riêng tư bị lớp vải cọ làm cho Ban Ấu An không thể nào tập trung vào công việc, cô kẹp chân mượn lực để cọ âm đế nhưng càng cọ càng không chịu nổi.

Lúc này cô thật sự rất muốn tự mình sờ sờ nó. Trước khi Ban Ấu An kết hôn cũng có tự an ủi, sau khi kết hôn thì không còn tự an ủi nữa. Ban Ấu An nhớ lại cảm giác tự mình sờ, nó cũng rất thoải mái…

Nơi làm việc có người đến có người đi, Ban Ấu An đứng dậy thì đồng nghiệp kế bên hỏi cô đi đâu, Ban Ấu An chột dạ nói: “Đi vệ sinh.”

Tới cửa phòng vệ sinh, Ban Ấu An cảm thấy may mắn vì bên trong không có ai, cô trốn vào cái phòng vệ sinh cuối cùng bên trong cởi bỏ quần của mình ra. Hôm nay cô mặc quần tây vàng nhạt, vừa rồi cọ một lúc như vậy động nhỏ đã chảy nước làm ướt quần một mảnh, giữa đũng quần bị ướt nên đã sớm bị đậm lên rõ rệt.

Một tay Ban Ấu An cầm quần một tay đẩy quần lót ra, ngón tay ở trên môi hoa huyệt sờ sờ, dịch nhầy trơn trượt đem đầu ngón tay làm cho sáng lấp lánh.

Ban Ấu An cẩn thận mà sờ âm đế mình, cắn chặt môi không cho phát ra tiếng.

Tay cô chỉ dùng lực nhỏ, không dám dùng quá sức. Còn Lý Mông thì không giống vậy, đêm tân hôn anh đã dùng tay làm cô, ngón tay anh rất thon dài, bàn tay anh đen hơn những nơi khác trên người nhìn vào thấy rất dữ dằn.

Lúc ấy hoa huyệt Ban Ấu An chỉ mới ăn một ngón tay anh thôi đã cảm thấy cố hết sức rồi, nhưng Lý Mông vẫn kiên nhẫn mà làm cô nửa ngày mới có thể cho thêm một ngón đi vào.

Ban Ấu An sờ miệng hoa huyệt mình rồi vói thêm nửa đốt ngón tay vào nữa, miệng huyệt rất chặt chả trách Lý Mông nói bức cô rất non. Ban Ấu An nhắm mắt lại, tưởng tượng là Lý Mông đang dùng ngón tay làm mình.

Anh rốt cuộc là làm thế nào để có thể cắm nguyên cây gậy kia vào cô được vậy? Cô động động ngón tay thôi đã cảm thấy rất khó rồi. Hai tuần đầu sau khi kết hôn, Lý Mông chỉ cắm quy đầu vào cô đã bị đau đến lợi hại, Lý Mông không còn biện pháp nào khác đành ngồi xổm xuống liếm cho cô, đầu lưỡi đem hoa huyệt cô liếm đến mở ra mới thuận lợi mà cắm vào.

Ban Ấu An cảm thấy Lý Mông có cái lưỡi rất dài, khi hôn môi với anh đầu lưỡi kia làm cô muốn thở cũng không thở nổi, cho nên khi hút nơi đó anh có thể vươn vào tận sâu bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận