Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An ngẩn người, cô không nghĩ tới Lý Mông đã từng có suy nghĩ giống cô như vậy.

“Vợ, có thể gặp được em thật tốt quá.” Lý Mông nghiêm túc nói, “Trước khi gặp em anh đã từng nói với mẹ, nếu anh không chịu ai nữa thì anh sẽ kết hôn với người tiếp theo luôn, ách, kết quả người tiếp theo đó chính là em.”

Ban Ấu An nhịn không được hỏi anh: “Lúc trước… anh kết hôn với em chỉ là muốn có một cuộc sống bình thường thôi sao?”

Lý Mông ngồi dậy xoay người nhìn thẳng vào Ban Ấu An.

“Em đừng tức giận vợ, ngay từ đầu anh có nghĩ như vậy nhưng sau này anh phát hiện em rất đáng yêu và anh không hối hận một chút nào cả.” Lý Mông sốt ruột chứng minh, “Thật đấy, vốn dĩ anh chỉ muốn đính hôn trước nhưng anh rất muốn làm thịt em, còn em xấu hổ không đồng ý chuyện làm tình trước kết hôn nên anh chỉ có thể cưới em về trước.” Anh càng nói càng đắc ý, “Nếu mà đính hôn trước, thì ít nhất một năm sau anh mới được ăn em.”

Ban Ấu An thấy buồn cười, đề tài này không biết đem Lý Mông đến hành tinh nào rồi: “Nói lời đứng đắn chút đi!”

“Lời này rất đúng đắn mà.” Lý Mông nghiêm mặt nói, “An An, em cảm thấy…” Anh châm chước hỏi, “Anh có đủ tiêu chuẩn làm chồng không?”

Ở trong mắt Ban Ấu An, Lý Mông là người chồng đạt 85 điểm.

Khi mới đi xem mắt hai người đều nhường nhịn đối phương và không có bắt bẻ tật xấu của ai, tính cách Lý Mông hài hước nên lâu lâu sẽ khiến cho Ban Ấu An cười đến bụng đau. Sau khi yêu, hai người tuy không có chung sở thích với nhau, công việc cũng khác nhưng họ cũng sẽ để ý đến công việc đối phương để có thể trò chuyện với nhau nhiều hơn.

Nếu có thể chọn lại, Ban Ấu An nguyện ý để Lý Mông trở thành bạn cô. Điều này cũng có nghĩa, Lý Mông đã là đối tượng được đề cử kết hôn với cô.

Sau khi kết hôn, một ít tật xấu của Lý Mông đã lộ ra, Ban Ấu An đã cùng anh sửa đổi và nhường nhịn nhau. Ban Ấu An cho rằng đây mối quan hệ của bạn cùng phòng. Cuộc sống vợ chồng dừng lại ở bước này là tốt nhất. Để lại cho nhau một chút riêng tư của mình, như là hiểu cho nhau.

Hơn nữa tính cách hài hoà lại được lòng với cha mẹ chồng, Lý Mông cũng chăm sóc cho cô rất nhiều nên Ban Ấu An cũng rất vừa lòng cuộc hôn nhân này.

Vì thế cô nói: “Đương nhiên là đạt tiêu chuẩn.”

Lý Mông lại cười tự giễu: “Nhưng anh cảm thấy anh thật thất bại.”

Anh đứng lên lảo đảo đi vào phòng cho khách, đây là quy tắt của bọn họ, nếu Lý Mông uống say tối sẽ ngủ phòng cho khách.

Ban Ấu An nhìn bóng dáng anh, trong lòng cảm thấy rối bời.

Ngày hôm sau khi rời giường, Ban Ấu An phát hiện dì cả tới thăm.

“Không mang thai” Ban Ấu An nhẹ nhàng thở ra, cô do dự không biết có nên nói cho Lý Mông hay không.

Cô đi vào phòng vệ sinh thay băng vệ sinh rồi giặt quần lót thì gặp phải Lý Mông từ trong khách phòng đi ra, anh đã thay quần áo mới không còn dáng vẻ say rượu hôm qua nữa.

Lý Mông nhìn đến quần lót trong tay cô, nói: “Dì cả đến à?”

Ban Ấu An thấy bộ dáng không có gì gọi là thất vọng của anh, gật đầu.

Chờ Ban Ấu An thay quần áo ra tới Lý Mông đã nấu một chén đường đỏ, đặt ở trên bàn cơm. Anh đứng ở huyền quan mang giày, nói: “Anh đi mua bánh bao đây, em muốn ăn nhân gì.”

Ban Ấu An lập tức nói: “Thịt.”

Lý Mông gật đầu, mở cửa đi ra ngoài.

Ban Ấu An còn chưa kịp hỏi Lý Mông bị làm sao thì điện thoại run lên, là mẹ cô gọi đến.

“Mẹ?” Ban Ấu An nghe tiếng khóc nức nở của mẹ, “Mẹ? Làm sao vậy?”

…..

Thời điểm Lý Mông trở về Ban Ấu An còn đang nghe điện thoại, chẳng qua đối tượng của cuộc gọi là cha cô.

“Con biết rồi cha, nhưng cha cũng phải nhường mẹ một chút. Mấy năm nay thân thể mẹ không được tốt, không phải cha không biết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận