Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con biết người cũng vất vả, con liền về thăm hai người có được không?”

Ban Ấu An thương lượng nửa ngày, mới kết thúc cuộc gọi.

Lý Mông đưa chén đường đỏ cho cô uống, mới nói: “Làm sao vậy?”

“Như cũ thôi, ba ngày trận nhỏ rồi mười ngày một trận lớn.” Ban Ấu An nói, “Em đi về đó ở hai ngày.”

Động tác ăn bánh bao của Lý Mông dừng lại: “Vậy còn anh?”

Ban Ấu An nói: “Anh đi tới đó cũng không giúp được đâu mình em đi được rồi, em cho anh một thế giới riêng không thích sao?”

“Không thích.” Mày Lý Mông nhăn lại tới, “Anh muốn ở cùng em.”

Ban Ấu An không hiểu anh lại bị gì, chỉ nói chuyện vài giây rốt cục cũng chỉ nghẹn lại.

“Được, ở cùng nhau.” Ban Ấu An cầm hai cái bánh bao, đứng dậy chuẩn bị ra cửa, “Em đi trước, bằng không sẽ kẹt đường.”

“Anh đưa em đi.”

“Anh không phải đang được nghỉ ngơi sao?” Ban Ấu An có chút giật mình, “Tối hôm qua uống nhiều như vậy đầu không còn đau nữa à?”

“Nghỉ ngơi thì không thể đưa vợ đi sao? Ai quy định vậy.” Lý Mông đem cô ấn lên ghế dựa: “Đầu không đau.”

Ban Ấu An đánh giá hai mắt anh: “Thật sự không đau?”

“Không đau.”

Ban Ấu An cắn xong bánh bao trong tay, lau tay đón Lý Mông: “Anh lại đây, em xoa đầu cho anh.”

Lý Mông ngoan ngoãn cúi đầu, ngón tay Ban Ấu An ở huyệt thái dương nhẹ nhàng xoa.

“Em phát hiện gần đây anh rất dính người nha.” Ban Ấu An nói thầm, đi đâu Lý Mông cũng muốn đi theo cô.

“Này không phải,” Lý Mông thấp giọng nói, “Là sợ em chạy mất sao.”

Ban Ấu An nghe không rõ: “Cái gì?”

“Dính vợ không có gì mất mặt cả!” Lý Mông lớn tiếng nói.

“Nghe rồi nghe rồi, không cần lớn tiếng như vậy đâu.” Ban Ấu An cười, “Bạn học Tiểu Lý, đầu còn đau không?”

“…Em cứ xoa đi.”

Quả nhiên vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng. Ban Ấu An xoa cho anh nửa ngày mới buông đầu anh ra.

Ban Ấu An cảm thấy người bị dì cả tới thăm là Lý Mông này mới đúng. Đụng cái liền giận dỗi, tính tình khó ở lại thích làm nũng, Ban Ấu An khi gặp hoàn cảnh này chỉ có thể bái phục bạn gái cũ của anh đã chịu được anh lâu như vậy.

Chờ dì cả hết rồi, tối đó Ban Ấu An có chút xôn xao. Mỗi lần sau khi dì cả kết thúc, cô đều sẽ muốn làm tình.

Lý Mông dường như không nhận ra điều đó, hai ngày này anh ngủ rất quy củ, chỉ có hôn cô chứ không sờ soạng ngực cô.

Ban ngày vẫn còn tốt đến khi tối mới đến phòng ngủ Ban Ấu An đã không nhịn nổi dục vọng của mình nữa rồi.

Lý Mông đưa lưng về phía cô cởi quần áo.

Bờ vai anh rộng, eo thon, dáng người đẹp, cơ bắp rõ ràng nhờ chăm chỉ luyện tập thể dục.

Ban Ấu An bị anh quấy vài lần nên biết sau lưng của anh săn chắc và khoẻ cỡ nào.

Hạ quyết tâm, Ban Ấu An tiến lên phía trước, ngực dán lên sau lưng anh.

“Lý Mông,” Ban Ấu An ôm lấy eo anh, “Em muốn.”

Lý Mông không phản ứng, Ban Ấu An vụng về mà lấy ngực cọ anh: “Ông xã, ưm…” Cô xốc quần áo mình lên, bên trong không có mặc áo lót cứ như vậy trực tiếp dán ở sau lưng rắn chắc của Lý Mông, “A, ưm… Ông xã… Lý Mông?”

Lý Mông hít sâu vài cái xoay người lại, Ban Ấu An nhìn bên dưới anh. Thật hấp dẫn, cô nghĩ.

Cô vẫn ôm eo Lý Mông, nhũ thịt dán ở trên cơ bụng đối phương.

Đầu vú đã cứng, càng cọ càng ngứa, Ban Ấu An thở hổn hển bắt lấy tay Lý Mông đặt ở trước ngực: “Sờ, sờ một chút đi, ông xã…”

“Hôm nay sao lại muốn vậy?” Giọng nói Lý Mông bắt đầu khàn khàn.

“Em là vợ của anh, không phải là ni cô… A, ưm… Nhẹ một chút, Lý Mông. Xoa nhẹ một chút.”

Lý Mông không nghe cô, bắt lấy vú cô tùy ý xoa nắn.

Ban Ấu An cứ như vậy bị anh xoa xoa kéo kéo toàn bộ đều run rẩy lên.

Thật dữ. Ban Ấu An biết gần đây tính tình anh rất khó ở nên không dám đối nghịch với anh, ngoan ngoãn để mặc anh chơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận