Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cúi người xuống thở hổn hển, ôm lấy bụng Ban Ấu An dùng cơ thể đè lên.

Ban Ấu An không thể động đậy dù chỉ một chút, nên cứ để mặc cho anh ở phía sau không ngừng ra vào trong thân thể cô.

“Ưm!” Ban Ấu An thiếu chút nữa quỳ không được, “Anh như vậy,em, a!Em sẽ, ưm… Ông xã…”

Tư thế này côn thịt Lý Mông có thể nhẹ nhàng cọ xát đến âm đế cô, một khi tốc độ của anh nhanh hơn thì âm đạo cùng âm đế sẽ bị kích thích, cô sẽ lập tức triều xuy.

Nhưng mà, thật thoải mái… Ban Ấu An nghe tiếng Lý Mông ở bên tai cô thở dốc, anh cơ hồ đem cô ôm vào trong lòng ngực, bờ ngực rộng đè lên cô, thật nặng, nhưng cô một chút cũng không cảm thấy khó chịu.

Ở bên tai cô chính là tiếng tim Lý Mông đập.

Trái tim anh đạp, cách da thịt truyền tới lỗ tai Ban Ấu An.

“Ô ách… A, Lý, Lý Mông…” Cô kêu anh, “Trái tim anh đang đập, ưm… Đập thật nhanh…”

Lý Mông kêu rên, trong miệng phát ra tiếng hít không khí.

“Bởi vì anh rất thoải mái… An An.” Anh thấp giọng nói, hôn lên cái trán đầy mồ hôi của Ban Ấu An, côn thịt ở hoa huyệt Ban Ấu An đâm sâu.

Trầm mặc một hồi, Lý Mông bỗng nhiên mở miệng.

“Anh nhận.”

“Cái gì cũng nhận, An An.”

Anh gọi biệt danh của cô hết sức dịu dàng.

Tim Ban Ấu An đập đột nhiên nhanh hơn. Cô không hiểu anh đang nói cái gì, cũng không biết câu nói đó có liên quan gì đến mình không.

Hai người dán vào nhau chặt đến nổi chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.

Mông Ban Ấu An run rẩy một lần, Lý Mông không hề đấu đá lung tung, côn thịt ở trong thân thể Ban Ấu An nhẹ nhàng mà quấy, quy đầu chống chỗ sâu nhất triền miên một hồi lâu, anh mới bắn ra.

Chờ anh rút côn thịt ra, Ban Ấu An nằm nghiêng ở trên giường, bên tai là tiếng hô hấp của anh, cô nhìn bóng đèn trên đỉnh đầu bỗng nhiên sinh ra dũng khí cùng xúc động.

Cô buột miệng thốt ra: “Lý Mông, trước kia khi anh ôm em như vậy lúc đó không thấy mặt em, trong đầu anh nghĩ đến ai?”

Lý Mông vừa nghe xong liền nóng nảy: “Em đấy, bằng không còn có ai nữa?”

“Không phải Thi Thải sao?”

Ban Ấu An mới nói ra xong liền hối hận.

“Không phải. Liên quan gì đến cô ấy.” Giọng Lý Mông rất lạnh lùng, “Mẹ nó, trong đầu em đang suy nghĩ cái gì vậy? Ngày, không phải, rốt cuộc anh đã làm gì mà em lại hiểu lầm như vậy?”

—— chính là em thông minh nghĩ ra chuyện cẩu huyết ngược văn này, Ban Ấu An ở trong lòng thầm nói.

“Vậy anh…” Ban Ấu An chần chờ nói, “Vì sao mỗi lần dùng tư thế này em đều cảm thấy anh so với các tư thế thì… Kích động hơn?”

Tiếng tim đập đều lớn truyền đến tai cô.

Lý Mông bị cô hỏi như vậy, mặt đỏ lên.

Thấy quỷ, Ban Ấu An khiếp sợ.

“Anh nói đi, vì cái gì nha?” Ban Ấu An truy vấn.

Lý Mông nhấp nhấp môi, anh gian nan nói: “Vợ, là do em không nhận ra thôi, chúng ta mỗi ngày cùng nhau ăn cơm, ngủ, nói chuyện phiếm, nhưng anh cảm thấy em cách rất xa anh, nói như thế nào nhỉ, anh phát hiện…”

“Em giống như, không hề yêu anh.”

Sự khác biệt lớn nhất của Ban Ấu An và Lý Mông khi hẹn hò chính là, Lý Mông có ham muốn với cô.

Người cô nhỏ bé chỉ cao đến ngực anh, tay chân đều mềm mại, khi nắm tay Lý Mông rất sợ làm đau cô.

Lần đầu tiên hẹn hò là đi xem phim, lúc ấy là lần gặp mặt thứ ba của hai người. Buổi chiều 5 giờ phim sẽ chiếu, bọn họ ở trên đường bị kẹt xe tới 4 giờ 30, nơi kẹt xe cách rạp chiếu phim mấy km.

Ban Ấu An không vội một chút nào còn Lý Mông lại bực bội, tốt xấu gì đây cũng là lần đầu tiên hẹn hò anh không muốn bị phá huỷ vì thế anh miệng nhanh hơn đầu, nói với Ban Ấu An: “Anh biết gần đây có đường tắt, anh đưa em đi được không?”

Nói xong anh liền cảm thấy buổi hẹn hò hôm nay sẽ kết thúc tại đây luôn, bạn gái cũ – Thi Thải trước kia nói mạch não anh không bình thường, nói chuyện lúc nào cũng rất là thẳng nam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận