Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được, anh đồng ý với em.”

“Thật sao?”

“Vậy chúng ta kết hôn đi, được không em?”

“Sao em cảm thấy anh vẫn không hiểu ý của em.”

“Không, anh hiểu hết rồi.” Lý Mông nói.

Anh biết, Ban Ấu An không thích anh.

Lý Mông chấp nhận sự thật này.

Qua mấy ngày, Lý Mông đem nhẫn cầu hôn tới cho cô mang lên.

Rồi qua hai tháng, bọn họ vội vàng đi gặp người nhà đính hôn xong kết hôn, mời khách khứa.

Mùa xuân năm sau, Lý Mông cùng Ban Ấu An cử hành hôn lễ.

Ban Ấu An mặc váy cưới lên rất xinh đẹp, trao đổi nhẫn cho nhau xong sẽ hôn môi, nhưng Ban Ấu An không quen ở trước công chúng làm loại chuyện này nên Lý Mông duỗi tay đem cô ôm vào trong lòng ngực.

Bạn bè ở dưới đài vỗ tay, Ban Ấu An ở bên tai anh nói: “Một hồi xuống đài anh cầm váy giúp em nhé, váy quá dài em sợ mình dẫm vào nó.”

Lý Mông nhớ tới lúc cô lên đài quả nhiên mỗi một bước chân đều rất cẩn thận. Giống như con thú nhỏ cảnh giác thế giới xung quanh.

“Được.” Lý Mông nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.

Anh hối hận rồi, anh nghĩ. Nếu cô muốn ly hôn chỉ sợ anh không thể buông tay cô ra được nữa.

Lý Mông quyết tâm sẽ làm một người chồng tốt, nhưng mà ngày đầu tiên làm chồng của anh có xảy ra chút vấn đề.

Rõ ràng cánh môi Ban Ấu An rất no đủ nhưng khi mới tiến vào một nửa miệng bức nhỏ kia hút anh đến phát đau.

Vẫn chưa đủ ướt, Lý Mông xoa âm đế cô, sau kho nghe tiếng khóc nức nở cùng thở dốc của cô sau đó mới chậm rãi đi vào.

Anh không muốn làm cho Ban Ấu An chảy máu, lần đầu tiên làm tình phần lớn côn thịt đều lộ ra ở bên ngoài chỉ cắm vào được một nửa.

Thật chặt, côn thịt của Lý Mông cũng có chút đau. Anh chậm rãi ra vào, động tác xoa âm đế vẫn không dừng lại, bên tay còn lại xoa ngực Ban Ấu An.

Da Ban Ấu An trắng mềm, nhéo một cái liền đỏ lên.

“Ưm…” Mặc dù học không được cách thể hiện sự thoải mái bằng lời nói nhưng Ban Ấu An vẫn ở bên tai anh giống mèo con mà rên hừ hừ.

Lý Mông làm cô một hồi, hoa huyệt cô mới càng thêm trơn ướt. Sự thoả mãn về thể xác và tâm hồn làm cho Lý Mông hưng phấn đến chịu không được, anh khí thế bừng bừng như muốn nghiền nát hoa huyệt Ban Ấu An.

Anh phải nhịn, nếu không Ban Ấu An khẳng định sẽ không cho anh làm thêm lần thứ hai.

Được sung sướng, Lý Mông mút làn da trên bả vai cô, bên dưới thì vẫn đỉnh vào trong động ướt nóng kia.

Chờ anh sướng xong, chưa đã thèm mà bắn ra tới thì Ban Ấu An đã bị anh bắt nạt đến thê thảm.

Chiếc chăn bông tân hôn màu đỏ phủ lên người Ban Ấu An bị nước thổi ra ướt một mảng lớn.

Cô che bụng lại, kêu lên: “Lý, Lý Mông, có thứ gì đó đang chảy ra.”

Lý Mông cúi đầu xuống nhìn chất lỏng anh đã bắn ra đang từ trong động của Ban Ấu An chảy ra.

Anh nhìn nó, côn thịt vốn dĩ ỉu xìu một nửa ngay lập tức lại cứng lên.

Ban Ấu An mất tự nhiên mà duỗi tay sờ, chờ khi nhìn thấy rõ đó là gì giọng cô run lên: “Anh, anh không mang bảo bộ sao?”

Làm vợ mình mà cần mang bảo hộ sao? Lý Mông nghĩ.

Ban Ấu An giống như có nói qua không được bắn vào, cô không muốn cứ phải đi rửa sạch nó.

Này có là cái gì? Việc rửa ráy này còn để Ban Ấu An tự động thủ sao? Anh rửa cho cô không phải được rồi sao?

Bất quá Lý Mông đã nói Ban Ấu An nói gì anh sẽ nghe đó, lúc ấy cũng đã đồng ý với cô rồi.

Lý Mông dỗ cô: “Lần sau anh sẽ mang.”

Kết quả là lần làm tình sau, anh vẫn không mang bảo bộ.

Như thường lệ, khi nửa côn thịt cắm vào thì Ban Ấu An liền nói không được, để đâm thủng anh đành phải chậm rãi khai phá hoa huyệt cô trước.

Anh rất muốn bắn vào bên trong, đã vậy Ban Ấu An còn giống như muốn vắt kiệt anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận