Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh một lần nữa kết giao bạn gái, sửa lại tật xấu lạnh lùng kia, vì đối phương mà bận lên bận xuống cố gắng học nhưng cuối cùng cũng bị thầy cô phát hiện bọn họ đương tìm bọn họ nói chuyện.

Cha Lý cũng bị mời tới. Lý Mông ở ngay trước mặt ông, hỏi ông: “Ông muốn tôi cùng cô ấy chia tay sao? Được, tôi hỏi ông, có phải ông không muốn tôi sống vui vẻ phải không?”

Cha Lý bị anh hỏi đến ngẩn cả người.

Lý Mông chờ ông trách cứ, cha Lý chỉ nói: “Con muốn thì cứ tiếp tục đi, ta hy vọng con vui vẻ.”

Cuộc sống Lý Mông về sau thật sự là càng ngày càng tốt lên, bạn gái xinh đẹp dịu dàng, bạn bè tốt không thiếu, điểm thi đại học cũng không đến nổi kém.

Khi học đại học, anh càng tận tâm tận lực mà đối xử tốt với bạn gái Thi Thải.

Không nghĩ tới, Thi Thải sẽ nói với anh câu: “Chúng ta vẫn là chia tay đi.”

Lý Mông buồn và thất vọng nhưng lại không có chán nản như bạn bè anh tưởng tượng.

“Không sao, quen rồi.”

Lý Mông trả lời bọn họ.

Sau khi đi làm, anh nghe lời mẹ đi xem mắt và đi gặp mấy cô gái nhưng chỉ gặp nhau lần đó chứ không phát triển gì nữa.

“Bọn họ nói con không đủ nhiệt tình.” Mẹ anh oán giận, “Nói con nói chuyện không đến được hai câu.”

“Được được, con sẽ sửa.” Lý Mông ngoài miệng nói cho có lệ.

Chờ đến lần xem mắt tiếp theo, Lý Mông nghe mẹ mình nói đối phương là bạn học cũ hồi tiểu học của anh, khi đó anh có chút hứng thú.

“Tên là gì?” Lý Mông hỏi.

“Ban Ấu An, là con gái dì Trịnh con.”

Tên này anh hoàn toàn không có ấn tượng gì cả. Lý Mông ngẩn người, mở album ảnh tốt nghiệp tiểu học ra thấy một cô gái ở hàng đầu có nụ cười rất rạng rỡ.

Chính là cô ấy, Lý Mông thầm nói rồi đồng ý đi xem mắt với đối phương.

Kết quả ngày đó anh đến muộn, chạy tới nhà ăn tìm nửa ngày mới thấy Ban Ấu An.

Trước mặt đối phương bày ra một bàn đồ ăn, đang gắp miếng đậu hủ bỏ vào trong miệng.

Ban Ấu An nhìn thấy anh liền bị sặc, uống xong ngụm nước nửa ngày sau mới bình tĩnh lại.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Lỗ tai cô đor bừng lên, “Tôi cho rằng anh không tới nên tôi đã ăn trước.”

Lý Mông nhìn đồng hồ, đã trễ 40 phút so với giờ hẹn, đúng thật là lỗi của anh.

“Tôi là người nên xin lỗi mới đúng, xin lỗi, tôi đã không xem xét kĩ thời gian.”

“Không sao không sao tôi hiểu mà, mời anh ngồi xuống.”

Lý Mông: “…”

Ban Ấu An tay mắt lanh lẹ mà đưa bộ chén đũa cho anh: “Kỳ thật tôi cũng chỉ mới ăn một miếng… Cái kia, ngài* có đói bụng không? Mời ngài ăn.”

[*Lời nói lịch sự mình sẽ giữ nguyên văn]

Lý Mông nhìn cô cụp mi rũ mắt phục vụ anh, trong lòng thầm cười, ngoài mặt còn muốn giả bộ nghiêm túc: “Ừ.”

Nhưng Lý Mông giả bộ đứng đắn chỉ tới hai phút liền lộ ra, tán gẫu với Ban Ấu An thật sự cũng tốt, không cần anh suy nghĩ vắt óc tìm đề tài để nói “Chúng ta khi học tiểu học có học chung lớp em còn nhớ không?”

Lý Mông nghĩ: Cô gái này, lên đường.

Hai người trò chuyện về hồi tiểu học, chờ cơm ăn xong Lý Mông buồn bực cuộc hẹn này sao kết thúc nhanh như vậy, nhìn đồng hồ thấy bữa cơm này đã diễn ra một tiếng rưỡi đồng hồ rồi.

Lý Mông đưa Ban Ấu An đến dưới lầu nhà cô, trước khi rời đi anh có chút không nỡ.

Anh không muốn mình phải bỏ lỡ lần rung động này, trực tiếp nói với Ban Ấu An: “Em cảm thấy tôi thế nào?”

Ban Ấu An khó hiểu: “Hả? Tôi cảm thấy anh lớn lên rất cao…”

Lý Mông cười: “Ý tôi là lần sau tôi có thể hẹn em đi ăn cơm nữa không?”

Ban Ấu An nói lắp: “Còn, còn có lần sau?”

Lý Mông cũng nóng nảy: “Cái kia, tôi cảm thấy chúng ta cũng khá tốt, nếu tôi mạo phạm em…”

“Được chứ.” Ban Ấu An đồng ý, khóe miệng giơ lên, “Tôi cũng cảm thấy chúng ta cũng khá tốt.”

“Thật không?.”

“Ừm… Kia, tôi đi trước.” Ban Ấu An vẫy tay với anh, “Tạm biệt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận