Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An hơi há miệng, không nghĩ tới cô ấy sẽ nói như vậy.

“Giống như cậu chán ghét nữ sinh bàn sau tên Trần cái gì đấy tớ quên rồi, cô ta tìm cậu nói chuyện phiếm mà cậu rõ ràng lúc ấy rất không kiên nhẫn nhưng vẫn cười cùng hàn huyên với cô ta một hồi lâu.” Thi Thải nói, “Cậu nói chuyện xong với cô ta quay đầu lại nụ cười khi đó ngay lập tức liền mất đi.”

Ban Ấu An á khẩu không trả lời được gì, cô trước kia cũng hay thường xuyên như vậy. Khi còn nhỏ cô rất sợ mọi người đánh vỡ cái vẻ bề ngoài ngoan ngoãn sẽ phát hiện con người thật của cô. Mà mọi người lại thích cái bộ dáng của cô như thế nên cô không đành lòng làm cho bọn họ thất vọng, cho nên cô vẫn luôn giả bộ diễn đến khi tốt nghiệp.

Tới khi học đại học, cô mới chậm rãi lại sửa đổi cái tật xấu này.

Mà khi ở cùng Lý Mông, cô lại tiếp tục mang lên bộ mặt nạ đó.

“Tớ không phải nói cậu giả tạo, cũng không phải nói cậu nhiều mặt.” Thi Thải ôn nhu nói, “Chỉ là, tớ cảm thấy làm như vậy thì cậu sẽ rất mệt.”

Mệt sao?

Đúng thật là rất mệt. Ban Ấu An miễn cưỡng mà cười cười.

“Tính cách Lý Mông không giống cậu.” Thi Thải nghĩ nghĩ, “Anh ấy là người thẳng tính, thích ai chán ghét ai thì đều biểu hiện ra rõ.”

“Anh ấy thích cậu Ban Ấu An, mà cậu cũng thích anh ấy.” Thi Thải nghi hoặc hỏi cô, “Vì cái gì mà cậu không nhận nó?”

Ban Ấu An trầm mặc một lát, nói: “Thi Thải, chúng ta nói chuyện khác đi.”

Thi Thải sửng sốt, cô ấy bất đắc dĩ nói: “Tớ cuối cùng cũng hiểu được cảm xúc của Lý Mông rồi. Ban Ấu An, cậu không thể cứ trốn tránh mãi như vậy.”

Ban Ấu An đột nhiên đứng lên: “Tớ, tớ có việc rồi. Thi Thải, thực xin lỗi, tiền nước tớ sẽ gửi lại cho cậu sau.”

“Còn có…” Cô cúi đầu, từ trong túi xách lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Thi Thải: “Lần trước gặp mặt, tớ chưa kịp tặng cho cậu. Thi Thải, mừng cậu đã trở về.”

Nói xong, cô cứ đâm đầu chạy đi như đang chạy trốn.

Thi Thải cầm hộp nhỏ cô đưa mở ra, bên trong là 6 cây kẹo que cùng một đôi hoa tai. Mấy cây kẹo que này là khi học cấp 3 cô ấy đã cho Ban Ấu An.

“Alo,” Thi Thải nhận hộp quà, gọi điện thoại cho Lý Mông, “Tớ đã nói chuyện với cậu ấy rôi.”

“Cậu hãy từ từ nói chuyện với cậu ấy đi,” Thi Thải cười nói, “Cậu nói cậu ấy đáng yêu lại đáng giận, tớ có thể thấy được. Có thể các cậu có nguyên nhân gì đó nhưng tớ cảnh cáo cậu, có chừng mực một chút đừng có dọa cậu ấy đấy.”

Ban Ấu An không nghĩ tới Lý Mông sẽ ở nhà.

Anh chỉ bật một bên đèn lên, có lẽ anh mới đi công tác về vali vẫn còn đặt ở một bên. Lý Mông cúi đầu nhìn điện thoại, ánh sáng chiếu thẳng vào mặt anh làm Ban Ấu An không thấy rõ vẻ mặt của anh.

“Anh về rồi.” Ban Ấu An khẩn trương mà đi vào phòng khách, “Ăn cơm chưa?”

Lý Mông ngẩng đầu nhìn cô, Ban Ấu An theo bản năng muốn trốn.

“Không phải em muốn nói chuyện anh sao?” Lý Mông vỗ vỗ ghế bên cạnh, “Bây giờ chúng ta nói chuyện.”

Ban Ấu An thấp thỏm ngồi ở bên cạnh anh. Trên người anh có mùi thuốc lá rất nồng.

Lý Mông rõ ràng đã sớm bỏ hút thuốc rồi mà?

Ban Ấu An cúi đầu nhìn hoa văn trên sàn nhà.

“Anh cũng có rất nhiều chuyện muốn nói.” Lý Mông nói, “Em không nói vậy thì anh nói trước.”

Ban Ấu An kinh sợ gật đầu, chờ Lý Mông mở miệng.

“Lần trước đi ăn cơm ở nhà hàng đó anh rất tức giận.” Lý Mông nói, “Em là cố ý để anh cùng Thi Thải chạm mặt nhau có phải không? Em đột nhiên nói là muốn đi đến đó ăn cơm anh liền phát hiện có chỗ không đúng, em không phải là người thích đi đến những nơi đó. «Vừa đắt vừa ăn không đủ no, có tiền nhiều không bằng đi ăn lẩu ở dưới lầu, ăn xiên thịt nướng uống bia đó mới gọi là hưởng thụ», đây chính là lời em đã nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận