Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An rất muốn hỏi bọn họ sao lại không ly hôn.

Ban Ấu An có thể chấp nhận việc bọn họ không có tình yêu, chấp nhận chuyện bọn họ không hạnh phúc, nhưng không chấp nhận được việc họ là vợ chồng nhưng phải cố chịu đựng nhau như thế.

Tình cảm vợ chồng là thứ Ban Ấu An không hiểu nhất.

Sau cô nghe được mẹ mình nói chuyện với bạn: “Đây là cuộc sống của vợ chồng bình thường, nhàm chán nhưng lại trôi qua rất dễ dàng.”

Ban Ấu An không muốn sống như vậy.

Hôn nhân đối với cô mà nói không có gì là vui vẻ cả.

Nhưng cô lại hiểu rõ, cô không thể chạy trốn khỏi nó.

Giống như cô không thể chạy trốn được cuộc sống như bây giờ, tuy không đặc biệt hi vọng gì cả nhưng cô cũng phải nuốt xuống thôi.

“Yêu đương, kết hôn có cái gì tốt chứ?” Ban Ấu An hỏi Dương Nhất Thiến.

“Thì có người bên cạnh cậu, cậu sẽ không còn cô đơn chứ sao.” Dương Nhất Thiến nói.

Nhưng từ trước đến nay Ban Ấu An không cảm thấy mình cô đơn. Cô có sở thích của mình, hơn nữa những khi nhàm chán thì cô có thể đi nhắn tin cho bạn bè này kia mà không cần lo lắng họ có trả lời hay không.

Dương Nhất Thiến lại nói: “Còn nữa, cảm giác được cưng chiều rất thích. Anh ấy sẽ chấp nhận tất cả về cậu.”

Đây chính là lí do Ban Ấu An cảm thấy mình không hợp với yêu đương và kết hôn.

Khi có tình yêu, vợ chồng sẽ thẳng thắn với nhau.

Nhưng Ban Ấu An lại không có cách nào thẳng thắn với cha mẹ, đối với bạn tốt cô cũng chưa hoàn toàn thẳng thắn với họ.

Được bạn trai cưng chiều mà đối phương lại không hề thành thật thì có ý nghĩa gì chứ?

Hầu hết các cặp yêu nhau phần lớn đều bắt đầu từ xa lạ.

Một khi đã ở trong thế giới phức tạp này, Ban Ấu An cho rằng mình không thể mở lòng với người xa lạ được.

Lý tưởng tình yêu của Ban Ấu An là thanh mai trúc mã. Tốt nhất là bắt đầu từ khi sinh ra rồi cùng nhau lớn lên, mỗi giai đoạn đều cùng nhau trải qua, gặp gỡ những người giống nhau, chạm vào những thứ giống nhau.

“Vậy cậu rõ ràng là yêu bản thân.” Dương Nhất Thiến đánh giá.

“Có lẽ vậy.” Ban Ấu An cười, “Nếu có thể biến thành con trai cùng chính mình yêu đương thì tốt quá rồi. Tớ có thể tiếp nhận mình và cũng nguyện ý đem tất cả đều giao cho mình.”

“Sao cậu gì bi quan dữ vậy, cậu không phải tội phạm giết người, cũng không có làm chuyện gì trái với lương tâm, tính tình của cậu rất tốt ai mà không thể tiếp nhận được.” Dương Nhất Thiến búng trán cô, “Cậu xem, mại dâm, đánh bạc…cậu có dính gì tới nó đâu.”

Ban Ấu An: “… Tớ thấy sẽ có một ngày khoa học kỹ thuật phát triển để bản thân tớ biến ra một phiên bản khác cho tớ yêu đương một ngày với chính mình.”

“Sợ là ở thế kỷ 21 cũng không kỹ thuật này.”

“Sinh không đúng thời điểm.” Ban Ấu An đau lòng, “Vậy tớ chờ đợi hệ thống trọng sinh đến gặp tớ.”

Nhưng Ban Ấu An chờ đến khi hơn 20 tuổi, cũng không thấy bất cứ kỳ tích gì.

May mắn ngay từ đầu cô cũng không hy vọng gì nhiều về nó.

Ban Ấu An không đợi, không giãy giụa nữa lựa chọn chấp nhận số mệnh.

Ban Ấu An biết mình chỉ là người thường, không, có khả năng là người rất rất rất bình thường. Có thể cô đã định sẵn là sẽ dấn thân vào cuộc hôn nhân mà cô đã thất vọng về nó từ lâu rồi.

Chỉ là Ban Ấu An đã cố gắng làm cho tình cảnh của mình không quá khổ như vậy.

Ban Ấu An đã quen với việc né tránh sóng gió. Trịnh Uyển sắp xếp cho con xem mắt cô ngoan ngoãn phối hợp, Trịnh Uyển còn vì thế ở mà ở trong đám bạn bè khoe khoang con gái bà hiểu chuyện.

Về sau, Ban Ấu An cùng Lý Mông kết hôn, Trịnh Uyển cùng Ban Bảo Minh lôi kéo tay Ban Ấu An nói: “Con đúng là không làm cho cha mẹ phải nhọc lòng.”

Đây là kết quả mà Ban Ấu An nổ lực làm ở trước mặt cha mẹ, cô cảm thấy mỹ mãn vì đã hạ màn vai diễn với cha mẹ, sau đó cô lại bước vào sân khấu trong trò gia đình với Lý Mông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận