Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày trước kết hôn, Ban Ấu An không ngủ được.

Cô đã đưa ra lựa chọn tốt nhất với mình, tương lai có kết cục thế nào cô cũng biết cả rồi nhưng cô không mong trong quá trình đó có xảy ra gì không, điều đó làm cô thấy sợ hãi.

Ban Ấu An không biết tương lai sẽ phát sinh cái gì, lừa gạt Lý Mông làm cô luôn có cảm thấy cuối cùng cô cũng sẽ bị trắng tay.

Tinh thần mỏi mệt nhưng không có biện pháp nào ngủ được, Ban Ấu An trợn tròn mắt đến rạng sáng.

Trước ngày kết hôn vào rạng sáng Lý Mông đột nhiên gửi tin nhắn.

📳 Lý Mông:[ giọng nói ]

Ban Ấu An mở ra, nghe thấy tiếng khóc như sói gào.

📳 Ban Ấu An: [Làm sao vậy?]

Một lát sau Lý Mông trả lời cô.

📳 Lý Mông: [Không có gì, chỉ là đi ăn khuya bị mấy anh em say sỉn cướp điện thoại, một hai phải bắt anh gọi nói chuyện với em]

📳 Lý Mông: [An An, còn chưa ngủ hả em?]

📳 Ban Ấu An: [Ngủ, ngủ ngon!]

📳 Lý Mông:[?]

Ngay sau đó Lý Mông gọi tới, Ban Ấu An do dự vài giây rồi nhận điện thoại.

“An An.” Giọng Lý Mông qua điện thoại có chút nơ hồ.

Ban Ấu An lên tiếng.

“Có phải em hồi hộp không?” Lý Mông hỏi.

Ban Ấu An rất muốn nói không phải, nhưng vẫn là nói ừ.

“Không có việc gì đâu An An, không có mất mặt gì cả, anh cũng hồi hộp.” Giọng Lý Mông có mang chút ý cười, rất dịu dàng, “Hôm nay anh mặc ngược quần áo, anh liền nghĩ lỡ như anh mặc ngược đồ chú rể thì làm sao bây giờ?”

Ban Ấu An cười một chút: “Tưởng cái gì, anh sẽ không mặc ngược đâu.”

“Không được, anh vẫn lo lắng. Cho nên, em cứ nhìn anh đi An An, ngày kết hôn em cứ nhìn chằm chằm vào anh để anh không bị mắc lỗi.” Lý Mông lo lắng nói tiếp, “Đừng lo lắng nhé An An, anh cũng sẽ nhìn em.”

Ban Ấu An nghe ra anh rất cẩn thận an ủi cô, mắt có chút ướt.

Đối mặt với Lý Mông, Ban Ấu An cảm thấy mình rất ích kỷ, ích kỷ đến xấu xa.

“Được.”

“Có chuyện gì thì anh và em sẽ cùng chịu trách nhiệm, em có chuyện gì cũng hãy nói ra với anh nhé An An.” Lý Mông nói, “Đừng sợ phiền phức.”

“Ừm.”

“Nhưng mà hiện giờ anh có một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Hắc, anh muốn kêu em là vợ có được không em?”

Ban Ấu An sờ sờ mặt mình, nó rất nóng: “Anh gọi đi.”

“Vợ.”

“…Ừm.”

“Em không biết đâu, có một tên ở đây trước kia luôn nói anh nhất định sẽ không có vợ.” Trong giọng Lý Mông có chút đắc ý, “Kết quả anh sắp kết hôn rồi, mà tên đó vẫn còn độc thân. Tên này bây giờ chính là gang tỵ với việc anh may mắn vì có thể gặp được em. Em nói xem có đúng không?”

Ban Ấu An hơi há miệng, không biết trả lời anh như thế nào.

Nghe Lý Mông nói có vẻ đang rất vui, cô đáng ra nên phải dùng giọng điệu vui vẻ trả lời anh nhưng một câu cô cũng nói không nên lời.

Lý Mông kết hôn với người không hề chân thành gì cả mà anh cũng có thể cười đến hạnh phúc như vậy?

Tình cảm của anh đơn thuần như thế cô nên diễn như thế nào để anh không bị mất hứng đây?

“An An, mệt sao em?”

Ban Ấu An vội vàng giả bộ buồn ngủ, chờ Lý Mông tắt điện thoại cô mới phát hiện mình đổ không ít mồ hôi lạnh.

Loại mùi vị lừa gạt này làm cô rất khó chịu.

Việc Lý Mông thích Ban Ấu An, với cô mà nói nó thật nặng nề.

Ban Ấu An chỉ có thể nghĩ rằng Lý Mông còn yêu người cũ để an ủi chính mình.

Chờ đến khi Thi Thải trở về, cô nhất định phải giúp họ quay lại bên nhau.

Đây là món quà duy nhất mà cô có thể tặng cho Lý Mông.

Ban Ấu An không phủ nhận việc cô đã thích Lý Mông.

Với điểm thích này cùng với sự áy náy tội lỗi đã khiến cô phải cố gắng đối xử thật tốt với Lý Mông trong cuộc sống hằng ngày.

Nhưng Ban Ấu An là người không có giỏi giang gì cả, đồ ăn làm không ngon, quần áo giặt sạch quên phơi, đi thôi cũng có thể để đôi chân đụng vào cửa…

Bình luận (0)

Để lại bình luận