Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cho anh uống thuốc, Ban Ấu An trở lại trong chăn một lần nữa.

“Lý Mông,” cô giống như dỗ một đứa trẻ, “Ngủ đi, ngày mai sẽ khoẻ.”

Lý Mông gật đầu không nói lời nào, nhìn Ban Ấu An, Ban Ấu An không hiểu gì chỉ nói: “Ngủ đi.”

Lý Mông nhíu mày.

“An An,” giọng anh mang theo chút khó chịu, “Em ôm anh nữa đi.”

Anh lại nói tiếp một câu: “Chính là, anh… vẫn có chút khó chịu. Được em ôm rất thoải mái.”

Ban Ấu An không vạch trần lời nói dối của anh, nén cười lại vươn tay ôm lấy vai của anh.

“Được chưa?”

Lý Mông ở trong ngực cô gật đầu, siết chặt tay ôm Ban Ấu An lại nhắm mắt ngủ.

Ban Ấu An nhìn bộ dáng anh thiếp đi, trong lòng có chút ghen tỵ.

Tính cách không câu nệ của Lý Mông nếu cô cũng có, thì tốt quá rồi.

Ban Ấu An rất hay ngưỡng mộ Lý Mông.

Lý Mông muốn sống thế nào cũng được, anh không hề để ý đến ánh mắt của người khác.

Khi học cấp 2, tuy Lý Mông học không giỏi nhưng ở trên sân bóng lại rất giỏi, anh còn đại diện trường đi thành phố tham gia thi đấu.

Tới cấp 3, Ban Ấu An nghe được mấy chuyện của anh và Thi Thải cô cảm thấy cho dù anh làm cái gì thì anh cũng sẽ làm công khai không che giấu gì với ai.

Rõ ràng từ nhỏ cả hai đều là những đứa trẻ không hạnh phúc, nhưng khi lớn lên Lý Mông lại tốt hơn cô rất nhiều, tính cách hoạt bát hơn cô.

Ban Ấu An cũng từng chúc phúc cho Lý Mông.

Chúc anh tương lai sẽ hạnh phúc.

Hy vọng anh có một tương lai tốt đẹp.

Từ nhỏ, Ban Ấu An đã chúc phúc cho Lý Mông như thế.

Sau lại nghe tin Lý Mông cùng Thi Thải chia tay, Ban Ấu An kinh ngạc đồng thời cũng cảm thấy thất vọng.

Lý Mông là người nỗ lực mà cuối cùng cũng có một kết cục như vậy.

Liệu anh có phải cũng sẽ biến thành người ích kỷ, nhát gan và dối trá như cô không?

Sau lần xem mắt, Ban Ấu An phát hiện Lý Mông vẫn giống như xưa, vẫn có một tấm lòng chân thành đối xử với người khác, nó làm cho Ban Ấu An ganh tỵ.

Cô vừa ganh tỵ lại vừa ngưỡng mộ.

“Lý Mông, anh dạy em đi.” Ban Ấu An nhịn nhiều năm như vậy, cuối cũng cũng chịu mở miệng với anh, “Dạy em cách sống trong thế giới này đi.”

Cô sẽ có cơ hội trở thành người giống Lý Mông chứ?

“Em sẽ kể hết mọi chuyện cho anh.” Ban Ấu An nói, “Anh… Giúp em đi.”

Lý Mông nắm lấy tay cô, ôm lấy cơ thể trần trụi của cô.

Ban Ấu An phát hiện người anh rất ấm.

Cô nghe thấy Lý Mông kiên định nói: “Được, anh giúp em Ấu An.”

**********************************

Thành phố bắt đầu bước vào mùa mưa.

Ban Ấu An không thích những ngày mưa, phơi quần áo sẽ không khô. Khi trở về nhà, cả người lúc nào cũng ướt cho dù có cầm theo dù đi làm.

Cô thu dù lại mở cửa nhà ra thấy Lý Mông đang gọi điện thoại. Có vẻ anh cũng vừa mới trở về, cà vạt vẫn chưa cởi ra.

Thấy cô về anh đi tới, một bên nghe điện thoại còn một bên nhận túi xách cô.

Ban Ấu An nhẹ giọng hỏi anh: “Ai vậy anh?”

Lý Mông dùng khẩu hình trả lời cô: “Mẹ em.”

Ban Ấu An gật đầu xoay người vào phòng bếp, thấy đồ ăn còn dư trong tủ lạnh vẫn còn đủ ăn đêm nay mới an tâm đi đến phòng tắm.

Nhiệt độ nước còn nóng làm cho làn da của Ban Ấu An đỏ lên, cô nằm ở trong nước nhắm mắt lại.

Sau khi cô kết hôn cha mẹ giống như không còn coi cô là đứa nhỏ nữa mà ngược lại họ biến thành những đứa nhỏ. Có chuyện gì cũng gọi điện thoại tới Ấu An phàn nàn, việc lớn việc nhỏ gì cũng bắt Ban Ấu An phân xử cho bọn họ.

Trịnh Uyển với Ban Bảo Minh chỉ là ngồi thôi mà cũng có thể đâm chọc đối phương. Phần lớn thời gian đều là Trịnh Uyển náo lên, Ban Bảo Minh thì trầm mặc và lạnh nhạt.

Có khi mới rạng sáng, mẹ cô đã gọi đến khóc thút thít.

Gần đây cô không rảnh nghe máy, điện thoại của mẹ và cha đều cho Lý Mông nghe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận