Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Quan Tâm Dưới Ánh Đèn Mờ

Tống Tư Ngâm siết chặt tập hồ sơ tơi tả, mười đầu ngón tay gần như bấm sâu xuyên qua trang giấy, nhưng đầu vẫn phải gật ngoan ngoãn: “Vâng, em biết rồi ạ.”

“Được rồi, cầm giấy lau sạch vết cà phê ở đây đi rồi hãy biến, đừng để lát nữa bên lao công qua phàn nàn là phòng tôi bẩn thỉu.” Diêu Ngân Linh xua tay chán nản như đang đuổi một con ruồi phiền phức.

Tống Tư Ngâm nín lặng cúi xuống nhặt bản phương án bị vứt lăn lóc, rút khăn giấy cẩn thận lau sạch vệt cà phê dính trên mặt bàn, rồi xoay người, lầm lũi bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt.

Ánh đèn trên hành lang sáng choang, hắt thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo xuống vết bẩn màu nâu gỉ trên chân váy cô, trông cực kỳ chướng mắt và thảm hại. Vài người đồng nghiệp đi ngang qua lén liếc cô vài lần, ánh mắt mang theo sự thương hại pha lẫn tò mò, nhưng tuyệt nhiên không một ai lên tiếng hỏi han. Cô chỉ có thể cúi đầu thấp hơn nữa, bước nhanh như chạy trốn về phía nhà vệ sinh cuối dãy.

Vặn mở vòi nước, cô rút khăn giấy nhúng đẫm nước lạnh, cẩn thận chà xát vạt váy. Dòng nước buốt giá thấm qua lớp vải mỏng, lan vào tận da thịt làm bắp chân cô tê rần, nhưng vệt cà phê kia dường như đã ăn sâu vào từng thớ vải, càng lau lại càng loang ra một màu nhờ nhờ bẩn thỉu.

Cô ngước lên nhìn mình trong tấm gương lớn — sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, dưới hốc mắt là quầng thâm nhàn nhạt vì thiếu ngủ, sống mũi bỗng cay xè, nước mắt chực trào. Rõ ràng cô đã cắn răng cố gắng hết sức mình rồi, tại sao vẫn cứ bị người ta ức hiếp, giẫm đạp như vậy?

Chiếc điện thoại trong túi áo bỗng rung lên từng chập. Là tin nhắn từ Lâm Vi – cô bạn cùng phòng: “Trong tủ lạnh có sườn đấy, về nấu đi nhé, tối nay mình tự nhiên thèm uống canh sườn quá.”

Tống Tư Ngâm nhìn chằm chằm vào màn hình phát sáng, trong lòng lại cuộn lên một cỗ uất ức tột cùng. Cô bạn cùng phòng này chưa bao giờ chủ động động tay vào bếp nấu một bữa ăn tử tế, lần nào cũng chỉ mua sẵn nguyên liệu quăng đó rồi nghiễm nhiên đợi cô nấu dọn lên tận miệng. Cô hít hít mũi, ngăn không cho nước mắt rơi xuống, trả lời một chữ “Ừ” cụt lủn, rồi nhét vội điện thoại lại vào túi.

Lau qua quýt chiếc váy ẩm ướt, cô ôm bìa hồ sơ đi lững thững về phía thang máy.

Tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy chậm rãi mở ra. Bên trong là một người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may thủ công tinh tế đang đứng lặng lẽ. Dáng người anh cực kỳ cao ráo, bờ vai rộng lớn vững chãi, đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng dưới ánh đèn thang máy sắc sảo, góc cạnh đến mức hoàn mỹ.

Tống Tư Ngâm không có tâm trạng để ý nhiều, cô rụt rè cúi đầu bước vào, ép mình vào một góc tối để giấu đi bộ dạng thảm hại.

Trong thang máy yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp thở, chỉ có tiếng số tầng nhảy liên tục trên bảng điện tử. Cô cứ thế cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào mũi giày vải của mình, trong đầu vẫn đang rối bời suy tính xem đêm nay phải thức đến mấy giờ để sửa lại bản phương án. Đột nhiên, người đàn ông bên cạnh lên tiếng, giọng nói trầm ấm, từ tính như tiếng vĩ cầm cất lên giữa không gian hẹp: “Váy của cô bị bẩn rồi kìa.”

Tống Tư Ngâm giật thót mình, vội vã ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Ánh mắt anh vô cùng tĩnh lặng, thản nhiên, hoàn toàn không có sự chế giễu hay khinh bỉ, ngược lại, dường như còn cất giấu một chút quan tâm lịch thiệp rất khó nhận ra.

Hai gò má cô lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, vội vàng cúi gằm mặt xuống lần nữa, nhỏ rí: “Cảm ơn anh, ban nãy tôi vô ý bị cà phê hất vào ạ.”

Người đàn ông không nói thêm lời nào nữa cho đến khi thang máy đáp xuống tầng trệt. Anh bước đôi chân dài ra trước, lúc lướt qua cửa còn khẽ quay đầu lại nhìn cô một cái, chất giọng trầm thấp vang lên: “Về dùng giấm trắng ngâm mười phút rồi vò nhẹ, sẽ tẩy được vết ố đấy.”

Tống Tư Ngâm đứng thẫn thờ trong thang máy, nhìn theo bóng lưng rộng lớn, vững chãi của anh khuất dần qua lớp cửa kính, trái tim nhỏ bé không hiểu sao lại đập trật đi vài nhịp. Cô cúi đầu chạm những ngón tay lạnh lẽo vào vết cà phê trên váy, nhớ lại lời nhắc nhở tinh tế kia, khóe môi tái nhợt bất giác cong lên một độ cong nhỏ bé. Có lẽ, cái ngày tồi tệ hôm nay cũng không đến nỗi quá u ám.

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, ánh hoàng hôn rực rỡ đang buông xuống, phủ lên cơ thể gầy gò của cô một lớp bụi vàng ấm áp, dễ chịu. Cô nắm chặt tập hồ sơ, thầm tự nhủ với bản thân: Ráng cắn răng nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa thôi, đợi đến khi đôi cánh này đủ cứng cáp, tích lũy đủ kinh nghiệm, mình sẽ bay sang chỗ khác, không cần phải khúm núm nhìn sắc mặt Diêu Ngân Linh mà sống nữa. Còn nồi canh sườn kia, nấu thì nấu thôi, ít nhất đêm thu lạnh lẽo thế này cũng có một bát canh nóng hổi làm ấm dạ dày.

Về đến khu chung cư cũ kỹ.

Tống Tư Ngâm tra chìa khóa vào ổ, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cái buốt giá từ ngoài đường. Đèn ở lối vào không bật, chỉ có ánh đèn đường hiu hắt lọt qua rèm cửa sổ phòng khách, đổ xuống sàn gạch một mảng sáng tối mờ ảo.

Vừa cúi xuống cởi giày, từ phía nhà tắm không khóa kín cửa đã vọng ra những âm thanh nhớp nháp đầy ám muội. Tiếng da thịt va chạm vào nhau kịch liệt vang lên “bạch bạch”, đan xen với những tiếng rên rỉ, rên la lả lướt, tiếng thở dốc ồ ồ của đàn ông và tiếng rên rỉ mị hoặc của phụ nữ khiến mặt cô đỏ bừng bừng như phải bỏng.

Tống Tư Ngâm cứng đờ người, bất lực thở dài. Trước khi chuyển đến đây ở chung, rõ ràng hai bên đã giao hẹn cẩn thận: Lâm Vi tuyệt đối không được dẫn bạn trai về nhà ngủ qua đêm. Vậy mà mới chuyển tới chưa đầy một tháng, cô ta đã vứt sạch lời hứa ra sau đầu, ngang nhiên biến phòng trọ thành bãi đáp.

Cô siết chặt quai túi xách, nhớ lại căn hầm ẩm thấp tối tăm mình từng nương náu. Tường mốc meo bong tróc, mưa thì nước tràn vào dột nát, nửa đêm còn nghe thấy lũ chuột cống chạy chí chóe. So với cái địa ngục ấy, căn hộ hai phòng ngủ có ban công này quả thực đã là thiên đường. Cô cắn chặt môi dưới, đè nén cảm giác buồn nôn và bất mãn đang trào lên tận cổ, rón rén bước từng bước đi về phía nhà bếp.

Cửa sổ bếp hướng thẳng ra khu vườn nhỏ trong chung cư. Gió thu lùa qua khe lưới tản nhiệt, mang theo hương hoa quế thoang thoảng ngọt ngào xua đi chút u uất. Tống Tư Ngâm mở tủ lạnh, bên trong lăn lóc nửa dẻ sườn mà Lâm Vi vứt vào từ sáng, kèm theo một tờ giấy note viết nghệch ngoạc: “Tối nay mình muốn uống canh sườn, cậu xem mà làm cho ngon nhé.”

Cô cười khổ một tiếng, lấy sườn ra cho vào bồn rửa để rã đông dưới vòi nước, rồi lục tìm thêm quả ớt xanh và miếng thịt nạc. Tiếng nước chảy ào ào dưới bồn rửa vẫn không thể nào át nổi những âm thanh hoan ái trần trụi, điên cuồng đang ngày càng rõ mười mươi phát ra từ phòng tắm.

Gò má Tống Tư Ngâm nóng bừng lên rần rật. Cô sống hai mươi ba năm trên đời, vẫn luôn giữ mình trong sạch, là “gái ế từ trong trứng nước”, chưa bao giờ phải nghe những âm thanh nhục dục làm tình trực diện và trơ trẽn đến thế. Cô vội vã vớ lấy con dao thái ớt, tiếng dao băm “cộp cộp” xuống thớt trở thành cách duy nhất để cô che giấu sự ngượng ngùng đang thiêu đốt cõi lòng.

Đúng lúc này, cánh cửa bếp bỗng bị người ta đẩy mạnh ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận