Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tối Miễn Cưỡng Và Đống Rác Rưởi

Tống Tư Ngâm giật mình ngẩng phắt đầu lên, lồng ngực đánh thịch một tiếng.

Bạn trai của Lâm Vi — Trần Mặc — lững thững bước vào. Hắn ta chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thể thao rộng thùng thình trễ xuống tận bẹn, nửa thân trên để trần hoàn toàn. Làn da hắn màu lúa mạch khỏe khoắn, trên vòm ngực săn chắc vẫn còn vương đầy những giọt mồ hôi li ti lấp lánh phản chiếu ánh đèn, mái tóc ướt sũng bết dính vào vầng trán. Hắn ta là tay guitar trong một ban nhạc underground, tai trái bấm một chiếc khuyên bạc chói mắt, trên chiếc cổ đầy mồ hôi lủng lẳng sợi xích kim loại, toàn thân toát lên vẻ ngông cuồng, phóng đãng của một gã trai hư.

“Mượn đường tí, cho lấy chai Coca coi.” Giọng Trần Mặc khàn đục đi vì vừa mới vận động kịch liệt xong. Cặp mắt phớt lờ, mang theo chút lả lơi tùy ý lướt từ gương mặt ửng đỏ xuống vòng eo thon gọn của Tống Tư Ngâm, rồi mới hờ hững dừng lại trên cánh cửa tủ lạnh.

Tay cầm dao của Tống Tư Ngâm khựng lại giữa không trung, cô theo phản xạ lùi tít vào sát góc bồn rửa, cố gắng co rúm người lại tránh né ánh mắt mạo phạm của hắn ta. Không gian trong bếp vốn đã hẹp, giờ đây cô có thể ngửi thấy rõ mồn một mùi sữa tắm quyện lẫn với mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông sau khi ân ái tỏa ra từ người hắn, một thứ mùi tanh nồng ngột ngạt khiến cô buồn nôn.

“Nằm ở… ngăn thứ hai trong tủ ấy.” Giọng cô run rẩy rất nhỏ, gần như bị tiếng nước chảy ào ào vùi lấp đi.

Trần Mặc thản nhiên kéo cửa tủ, rút ra chai Coca lạnh buốt. Tiếng “tạch” vang lên sắc lẹm khi hắn bật nắp, rồi ngửa cái cổ đầy gân guốc tu ừng ực một ngụm lớn. Yết hầu hắn lăn lộn theo từng ngụm nước, những giọt nước lạnh trượt dọc theo đường xương hàm góc cạnh, nhỏ giọt xuống hõm xương quai xanh đẫm mồ hôi.

Tống Tư Ngâm nhanh chóng cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào quả ớt xanh đã bị thái nát bét trên thớt, cảm giác hai gò má mình đang bốc cháy hừng hực, nóng đến mức có thể rán chín quả trứng.

“Ngâm Ngâm, tối nay làm món gì ngon thế?” Giọng nói lười biếng, nũng nịu của Lâm Vi bỗng vang lên từ phía cửa bếp. Cô ta khoác hờ hững một chiếc áo choàng tắm màu hồng bằng lụa mỏng tang, không hề buộc dây tử tế, mái tóc còn nhỏ giọt nước, gương mặt ửng hồng mơn mởn, xuân tình phơi phới sau khi được tưới tắm thỏa thê.

Cô ta õng ẹo đi đến sát bên Trần Mặc, không chút e dè dựa hẳn bầu ngực đẫy đà của mình vào cánh tay trần trụi của hắn, liếc nhìn mớ nguyên liệu ngổn ngang trên bàn rồi cười khúc khích hỏi.

“Canh sườn hầm ngô và thịt nạc xào ớt xanh.” Tống Tư Ngâm vội hất đống ớt đã băm xong vào đĩa, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở cho bình tĩnh hơn đôi chút, “Sườn lợn vẫn đang rã đông, chắc phải khoảng nửa tiếng nữa mới được ăn.”

“Tuyệt vời quá!” Đôi mắt Lâm Vi sáng rực lên, cô ta vươn tay vỗ bồm bộp vào lồng ngực trần của Trần Mặc: “Em đã bảo anh rồi mà, Ngâm Ngâm nhà mình nấu ăn là đỉnh nhất quả đất, còn thơm ngon, sạch sẽ hơn đứt mấy cái nhà hàng năm sao ngoài kia ấy chứ.”

Trần Mặc nhướng mày đắc ý, không nói lời nào, chỉ tu thêm một ngụm Coca rồi uể oải quay lưng bước ra khỏi bếp, nhếch môi cười đầy tà ý. Lâm Vi lạch bạch chạy theo sát gót hắn, mông lắc lư khiêu khích, trước khi đi còn không quên ngoái đầu lại chỉ đạo: “Ngâm Ngâm ơi, nhớ cho nhiều ngô ngọt vào canh nhé, dạo này thèm ăn ngô lắm!”

Tống Tư Ngâm nhìn theo bóng lưng dính lấy nhau của hai kẻ kia, bất lực lắc đầu thở dài sườn sượt. Cô khóa vòi nước, đem phần sườn đã mềm cho vào nồi chần qua nước sôi để khử mùi tanh, rồi thoăn thoắt thái thêm ngô và cà rốt bỏ vào nồi hầm. Trong căn bếp chật hẹp dần lan tỏa mùi thịt hầm thơm nồng nàn. Những âm thanh xác thịt trong phòng tắm cuối cùng cũng đã dứt, thay vào đó là tiếng tivi ồn ào ngoài phòng khách. Tiếng cười đùa lả lơi, trêu ghẹo của Trần Mặc và Lâm Vi thỉnh thoảng lại vẳng tới, nhưng ít ra nó cũng khiến cô cảm thấy bớt ngột ngạt và lúng túng hơn đống âm thanh dâm đãng ban nãy.

Nửa tiếng sau, nồi canh sườn ngọt lịm đã hầm xong, đĩa thịt xào ớt xanh bốc khói nghi ngút cũng được dọn tươm tất lên bàn. Tống Tư Ngâm tháo tạp dề, đi ra gọi Lâm Vi vào ăn cơm. Nào ngờ đối phương lại ngáp dài, lười biếng vọng lại từ phòng khách: “Thôi thôi, ban nãy vận động nhiều mình mệt dã rời rồi, đi ngủ trước đây. Cậu cứ tự ăn đi, phần của mình mai hâm nóng lại là được.”

Tống Tư Ngâm đứng chết trân, nhìn mâm cơm nóng hổi được chuẩn bị công phu trên bàn, trong lòng bỗng dưng cảm thấy trống rỗng và có chút tủi thân nghẹn ngào. Nhưng cô cũng chẳng buồn phí lời thêm, tự lặng lẽ múc cho mình một bát canh rồi ngồi xuống chậm rãi húp. Nước canh sườn hầm rất ngọt, vị thanh mát của ngô hòa quyện vào nước dùng đậm đà, trôi xuống dạ dày ấm sực cả người, dường như cũng xua đi phần nào nỗi cay đắng, tủi nhục cô phải chịu đựng ở công ty hôm nay.

Ăn xong, cô dọn dẹp rửa bát đũa sạch sẽ, định bụng sẽ tranh thủ đi tắm rửa một lát rồi nghỉ ngơi, đêm nay còn phải thức trắng để sửa lại bản phương án khốn khiếp kia. Nhưng ngay khi cô vừa vặn tay nắm cửa, đẩy cánh cửa phòng tắm ra, cả cơ thể cô lập tức cứng đờ như hóa đá.

Bên trong là một bãi chiến trường kinh tởm không thể tả nổi.

Trên mặt sàn gạch men trắng tinh vương vãi la liệt những chiếc bao cao su đã qua sử dụng, bên trong chứa đầy chất lỏng sền sệt màu trắng đục tởm lợm. Cạnh đó là một đống khăn giấy nhàu nát dính đầy những vệt nước nhầy nhụa, ướt át. Một mùi tanh hôi nồng nặc đặc trưng của tinh dịch nam giới pha lẫn mùi sữa tắm rẻ tiền xộc thẳng vào xoang mũi, khiến dạ dày Tống Tư Ngâm lập tức cuộn trào lên lợm giọng.

Cô lấy tay bịt chặt mũi, cố nhịn cảm giác buồn nôn ập đến, định quay ngoắt ra gọi Lâm Vi dậy dọn dẹp đống rác rưởi của cô ta. Nhưng khi bước tới trước cửa phòng ngủ, cô lại nghe thấy tiếng thở ngáy đều đều vang ra. Lâm Vi đã ngủ say như chết rồi. Bàn tay đang định gõ cửa của Tống Tư Ngâm khựng lại giữa không trung, do dự hồi lâu, cuối cùng đành bất lực buông thõng xuống.

Cô hậm hực quay lại phòng tắm, cầm chiếc chổi lên, tỉ mẩn quét gom mấy thứ rác rưởi tởm lợm trên sàn lại. Cảm giác dính nhớp nháp khi những chiếc bao cao su chứa tinh dịch quệt vào lông chổi khiến cô không nhịn được mà nhăn nhúm cả mặt mũi lại, sự trào ngược trong dạ dày ngày càng dữ dội. Cô nhanh chóng túm gọn rác vào túi nilon đen, đem quăng tít ra thùng rác ngoài hành lang, sau đó lấy chai nước tẩy bồn cầu xịt lấy xịt để, dùng bàn chải chà đi chà lại mặt gạch men cho đến khi không còn ngửi thấy cái mùi tanh tưởi buồn nôn đó nữa mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Mở vòi hoa sen, dòng nước ấm nóng xối xả dội từ đỉnh đầu xuống thân thể gầy gò mệt mỏi, Tống Tư Ngâm nhắm nghiền mắt lại, tựa đầu vào bức tường ốp gạch mát lạnh. Đầu óc cô giờ đây rối bời như một cuộn tơ vò. Sự chèn ép tàn nhẫn của Diêu Ngân Linh, cảm giác rợn gáy khi đối mặt với gã đàn ông cợt nhả Trần Mặc, đống tinh dịch bẩn thỉu trong phòng tắm… tất cả mọi thứ như một cơn sóng thần đen ngòm ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô, khiến sống mũi cô cay xè, nước mắt tuôn ra hòa lẫn với nước tắm.

Nhưng ngẫm lại, cô cắn môi lau nước mắt. Ít nhất bây giờ cô vẫn còn có một mái nhà trên mặt đất để về, có cơm nóng canh ngọt để ăn no, so với chuỗi ngày chui rúc dưới tầng hầm thì đã là một bước tiến quá dài rồi.

Tắm rửa xong xuôi, Tống Tư Ngâm sấy khô tóc, trở về phòng ngủ của mình, khóa trái cửa lại, nhốt chặt mọi sự ồn ào và phiền não ở bên ngoài. Cô mở nắp chiếc máy tính xách tay cũ kỹ, bật file kế hoạch lên, đôi mắt thâm quầng bắt đầu kiên nhẫn gõ từng dòng chữ, chỉnh sửa lại những “vấn đề” trời ơi đất hỡi mà Diêu Ngân Linh đã bới lông tìm vết.

Ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình hắt lên gương mặt thanh tú tĩnh lặng của cô. Trong đôi mắt trong trẻo dần rực lên ngọn lửa kiên định. Cứ cố nhịn nhục thêm một thời gian nữa thôi, đợi đến khi cô cày cuốc tích góp đủ tiền, cô nhất định sẽ dọn ra ngoài thuê một căn hộ của riêng mình. Không cần phải nhìn sắc mặt sếp mà nơm nớp lo sợ, cũng không cần phải cắn răng chịu đựng những kẻ trơ trẽn chung chạ này nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận