Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gương mặt Diêu Ngân Linh mang nụ cười gượng gạo nhưng giọng điệu lại đầy vẻ không cho phép từ chối: “Cái dạ dày của tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi. Cô còn trẻ, tửu lượng chắc chắn tốt hơn tôi.”

Tống Tư Ngâm thừa hiểu Diêu Ngân Linh chỉ đang cố tình làm khó mình.

Nhưng trong tiệc mừng công, cô là cấp dưới, không thể từ chối thẳng thừng, chỉ đành bước tới, cầm ly rượu vang lên, lịch sự mỉm cười với mấy vị lãnh đạo: “Thưa các sếp, giám đốc Diêu quả thật không khỏe, mấy ly này để tôi uống thay chị ấy.”

Vị chát của rượu vang tan ra nơi đầu lưỡi, Tống Tư Ngâm cố nén cảm giác nóng rát trong cổ họng, uống liền một hơi ba ly.

Khi đặt ly xuống, cô cảm thấy gò má hơi nóng lên, bước chân cũng trở nên lâng lâng hơn lúc nãy.

Nhưng Diêu Ngân Linh rõ ràng chưa định buông tha cho cô.

Đợi cô tiếp xong mấy vị lãnh đạo, Diêu Ngân Linh lại ghé sát bên, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để mấy người xung quanh nghe thấy:

“Tư Ngâm, hồi đại học cô hát hay lắm mà, đúng không? Tôi nhớ cô còn từng giành giải nhất cuộc thi hát trong trường mà. Sao bây giờ cô không hát nữa?”

Lời vừa thốt ra, lập tức có người phụ họa theo: “Ồ? Cô Tống còn biết hát sao? Vậy thì phải lên sân khấu thể hiện vài bài đi chứ. Tiệc mừng công hôm nay náo nhiệt thế này, sẵn tiện góp chút không khí đi.”

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt lấy ly rượu.

Cô tất nhiên nhớ cuộc thi đó.

Khi ấy Diêu Ngân Linh cũng tham gia nhưng cuối cùng lại thua dưới tay cô, từ đó về sau cô ta luôn tìm mọi cách để làm khó cô. Bây giờ lại nhắc lại chuyện này trước mặt bao nhiêu lãnh đạo, rõ ràng là muốn đẩy cô vào thế khó xử.

Hơn nữa, sau khi uống say, giọng hát của cô… thật sự không dễ nghe.

“Thôi ạ” Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, giọng rất nhẹ nhưng kiên định không cho phép phản bác.

“Em vừa uống rượu, cổ họng không được thoải mái, không hát được.”

“Sao lại không hát được?” Diêu Ngân Linh lập tức nhíu mày, giọng cũng trầm xuống, “Chẳng phải chỉ mới uống vài ly thôi sao? Bao nhiêu lãnh đạo đang nhìn kìa, cô đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.”

Không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng, vài người bắt đầu ngừng trò chuyện, ánh mắt đều đổ dồn vào Tống Tư Ngâm.

Tống Tư Ngâm hít sâu một hơi, đang định tìm lời từ chối lần nữa thì một giọng nam trầm thấp bất ngờ chen vào: “Linh Linh, sao em lại làm khó cấp dưới nữa rồi?”

Tống Tư Ngâm lòng nhẹ bẫng, cô quay đầu lại thì thấy Diêu Chấn Đình đang bước tới.

Anh ta mặc bộ vest xám bạc, cà vạt chỉnh tề. Ánh mắt vốn ôn hòa thường ngày lúc này mang theo chút không vui, nhìn thẳng Diêu Ngân Linh.

Diêu Ngân Linh rõ ràng không ngờ Diêu Chấn Đình lại xuất hiện đột ngột, sững người một chút rồi không phục phản bác: “Em làm khó cô ấy chỗ nào chứ? Hát là sở trường của cô ấy, anh không phải không biết. Bảo cô ấy lên biểu diễn một chút thì sao nào, còn giúp khuấy động không khí nữa.”

Ánh mắt Diêu Chấn Đình chuyển sang Tống Tư Ngâm, trong mắt lộ ra chút nghi hoặc.

Anh ta thực sự không biết Tống Tư Ngâm biết hát. Họ yêu nhau hơn một tháng, mỗi lần gặp mặt không bàn công việc thì cũng chỉ ăn cơm đơn giản, cô chưa bao giờ nhắc đến năng khiếu này.

Đối diện với ánh mắt của Diêu Chấn Đình, Tống Tư Ngâm khẽ cắn môi dưới, giọng nói trở nên mềm mỏng hơn: “Em thực sự uống nhiều quá rồi, đầu hơi choáng, muốn đi nghỉ một lát.”

“Được, anh đưa em lên phòng khách sạn.” Diêu Chấn Đình gần như đáp lời ngay lập tức. Sự khó chịu trong giọng nói của anh ta tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng khó nhận ra.

Anh ta không thèm nhìn Diêu Ngân Linh nữa mà đi thẳng tới bên cạnh Tống Tư Ngâm, đưa tay đỡ lấy cánh tay cô.

Cánh tay Tống Tư Ngâm chạm vào lòng bàn tay ấm nóng của anh ta, tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

Cô ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt trên người anh ta, hòa lẫn với chút mùi rượu, khiến đầu óc vốn đã choáng váng của cô càng thêm nặng nề.

Trong thang máy chỉ có hai người họ, không gian chật hẹp tràn ngập bầu không khí mập mờ.

Tống Tư Ngâm tựa vào thành thang máy, ánh mắt có chút mơ màng. Cô cảm nhận được ánh mắt của anh ta cứ dán chặt lên mặt mình, cô không dám ngẩng đầu, chỉ biết nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Rất nhanh sau đó đã đến tầng phòng khách, Diêu Chấn Đình mở một căn phòng rồi dìu cô vào trong.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ hành lang. Tống Tư Ngâm vừa chạm vào giường đã như kiệt sức, nằm vật xuống, đôi mắt nhắm nghiền, rõ ràng đã say đến mức không biết gì nữa.

Diêu Chấn Đình đứng bên giường, mượn ánh sáng lờ mờ nhìn cô. Đôi gò má cô ửng hồng, hàng mi dài rũ xuống như hai chiếc quạt nhỏ, hơi thở mang theo mùi rượu nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí.

Anh ta chợt nhớ ra, họ yêu nhau hơn một tháng nhưng nhiều nhất cũng chỉ mới nắm tay, ngay cả hôn môi cũng chưa từng. Anh ta cũng đã lâu rồi chưa được giải tỏa. Xưa nay anh ta vốn chỉ quan hệ với bạn gái cố định, không thích tìm đến phụ nữ lạ.

Ý nghĩ này vừa nảy ra đã giống như dây leo quấn chặt lấy trái tim anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận