Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng thở đều đặn của Tống Tư Ngâm. Ánh mắt Diêu Chấn Đình từ từ di chuyển xuống dưới, dừng lại trên những chiếc cúc áo sơ mi của cô.

Ngón tay anh ta khẽ cử động, trong lòng có một giọng nói vang lên: Cô ấy say rồi, bây giờ mình làm gì cô ấy cũng không biết đâu…

Anh ta chậm rãi cúi người xuống, ngón tay khẽ chạm vào chiếc cúc trên cùng. Lớp vải lạnh lẽo áp vào đầu ngón tay khiến tim anh ta đập nhanh hơn nữa.

Ngay lúc anh ta chuẩn bị tháo cúc áo ra, một hồi chuông điện thoại chói tai đột ngột vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong căn phòng.

Tay Diêu Chấn Đình khựng lại. Anh ta nhíu mày, quay đầu nhìn chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

Là điện thoại của anh ta.

Diêu Chấn Đình do dự một lát, cuối cùng vẫn đứng thẳng dậy, bước đến cạnh tủ cầm điện thoại lên, không dám nhìn Tống Tư Ngâm trên giường thêm lần nào nữa.

Ba chữ “Lệ Quân Sâm” nhấp nháy trên màn hình khiến sắc mặt Diêu Chấn Đình trầm hẳn xuống.

Anh ta bắt máy, giọng hạ rất thấp, mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn: “Lão Lệ, cậu có việc gì không?”

Đầu dây bên kia giọng nói rất lạnh nhạt, giống như nước lọc tẩm đá, không chút dao động cảm xúc: “Em gái anh uống say đang phát điên kia kìa. Anh làm anh trai thì đến mà quản đi.”

Diêu Chấn Đình nhíu chặt mày, giọng điệu có chút bất ngờ: “Linh Linh say rồi à? Ở đâu? Tôi qua xem thế nào.”

Anh ta cúp máy, ngoái đầu nhìn Tống Tư Ngâm trên giường lần nữa. Cô ngủ rất sâu, lông mày khẽ chau lại như đang gặp một giấc mơ không yên ổn. Do dự vài giây, cuối cùng anh ta vẫn quay người khép cửa rời đi.

Với cái tính tình đó của Diêu Ngân Linh, nếu thật sự quậy lên mà không có ai quản thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Trong phòng tiệc hỗn loạn vô cùng. Ánh đèn pha lê chiếu xuống khung cảnh bừa bộn dưới đất — ly rượu vỡ nát khắp nơi, rượu vang loang lổ trên thảm, bánh ngọt và trái cây lăn tứ tung.

Diêu Ngân Linh nằm sấp trên sofa, tóc tai bù xù, bờ vai run lên từng đợt vì khóc, miệng vẫn nức nở không ngừng: “Lệ Quân Sâm, anh dựa vào cái gì mà đòi hủy hôn? Anh dựa vào cái gì chứ… Anh có biết tôi đã đợi anh bao lâu rồi không? Từ năm tám tuổi đợi đến tận bây giờ, anh nói hủy là hủy sao?”

Sắc mặt Diêu Chấn Đình đen như nhọ nồi. Anh ta bước tới quỳ xuống bên cạnh cô ta, giọng điệu vừa nặng vừa lạnh lùng: “Diêu Ngân Linh, đứng dậy ngay, đừng có ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa.”

“Em không đứng dậy!” Diêu Ngân Linh đột ngột ngẩng đầu, mắt sưng húp như hạt dẻ, mặt còn đầy nước mắt, “Anh, anh ta muốn hủy hôn với em! Em không đồng ý! Em thích anh ta bao nhiêu năm như thế, sao anh ta có thể đối xử với em như vậy?”

Cô ta vươn tay chộp lấy cánh tay Diêu Chấn Đình, móng tay gần như khảm vào da thịt anh ta: “Anh đi giúp em nói với anh ta đi, em không hủy hôn, chết cũng không hủy!”

“Em bình tĩnh lại đi!” Diêu Chấn Đình muốn dìu cô ta dậy, nhưng Diêu Ngân Linh cứ như một miếng đất sét bám chặt lấy sofa, khóc lóc càng dữ dội hơn, tay chân múa may gạt đổ khay hoa quả bên cạnh, những quả táo lăn lóc xuống gầm bàn tiệc cách đó không xa.

Xung quanh đã có người tò mò nhìn sang, tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai, khiến thái dương Diêu Chấn Đình giật giật liên hồi.

Anh ta không phí lời với cô ta nữa, cúi người bế thốc Diêu Ngân Linh lên.

Diêu Ngân Linh giãy giụa đá chân, miệng vẫn không ngừng gọi tên Lệ Quân Sâm, giọng vừa the thé vừa khàn đặc.

Diêu Chấn Đình bế cô ta tiến về phía Lệ Quân Sâm đang đứng ở góc phòng, sắc mặt khó coi: “Mở cho con bé một phòng, cách xa chỗ này ra.”

Lệ Quân Sâm gật đầu, không nói gì, chỉ khẽ hất cằm ra hiệu cho người phục vụ bên cạnh dẫn đường. Anh nhìn bóng lưng Diêu Chấn Đình bế Diêu Ngân Linh đi xa, ánh mắt không chút gợn sóng, như đang nhìn một món đồ không liên quan.

Đợi mọi người trong sảnh tiệc dần tản đi, nhân viên bắt đầu dọn dẹp đống đổ nát, Lệ Quân Sâm mới thản nhiên quay người, đi về hướng phòng của Tống Tư Ngâm.

Hành lang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân anh rơi trên thảm, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ vạn năng của khách sạn, là thứ anh vừa yêu cầu quản lý đưa cho.

Anh đã sớm biết Diêu Chấn Đình đưa Tống Tư Ngâm tới đây, và cũng đã chờ đúng khoảnh khắc này.

Thẻ quẹt qua khóa, “tích” một tiếng khẽ vang lên, cửa mở ra.

Ánh đèn ấm áp trong phòng vẫn sáng, mùi hương không đổi, vẫn là mùi sâm panh quyện với hương hoa dành dành, chỉ là thiếu đi mùi thuốc lá của Diêu Chấn Đình nên trở nên sạch sẽ và dễ chịu hơn hẳn.

Tống Tư Ngâm vẫn giữ tư thế lúc nãy, nằm nghiêng, hàng mi đổ bóng mờ nhạt dưới mắt. Lệ Quân Sâm bước tới, chậm rãi ngồi xuống bên giường, đệm giường khẽ lún xuống một khoảng. Anh không vội chạm vào cô mà chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy.

Sau khi say rượu, hơi thở cô nhẹ và nông, lồng ngực theo nhịp thở khẽ phập phồng. Cổ áo váy trắng trượt xuống bờ vai, để lộ một mảng da mịn màng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận