Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Tư Ngâm ngồi trên ghế, tay siết chặt ly trà sữa nóng, nhiệt độ từ thành ly nóng đến mức làm đầu ngón tay cô tê dại.

Cô nhìn khuôn mặt căng thẳng của Diêu Chấn Đình, rồi lại nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Lệ Quân Sâm, trong lòng vừa hoảng loạn vừa mờ mịt.

Sao đang yên đang lành, hai người này lại đột nhiên cãi nhau thế này? Cô không dám lên tiếng, chỉ đành cúi đầu giả vờ uống trà sữa, nhưng ánh mắt lại lén nhìn vào bản báo cáo trên màn hình máy tính, một chữ cũng không lọt vào đầu.

Lệ Quân Sâm nhìn chằm chằm Diêu Chấn Đình vài giây, bất chợt khẽ cười một tiếng, tiếng cười mang theo chút mỉa mai: “Được rồi, nếu tổng giám đốc Diêu đã căng thẳng như vậy thì tôi không làm phiền hai người nữa.”

Anh đứng thẳng người dậy, nhìn Tống Tư Ngâm thêm một lần cuối, không nói thêm gì, rồi quay người bước về phía thang máy.

Tiếng bước chân dần xa, Diêu Chấn Đình mới xoay người lại, ánh mắt rơi trên người Tống Tư Ngâm, giọng nói trầm xuống: “Em không nên nhận ly trà sữa của cậu ta.”

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt ly trà sữa, nhỏ giọng nói: “Em xin lỗi, em không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy từ chối thì không được hay cho lắm…”

“Không sao.” Diêu Chấn Đình thở dài, giọng điệu dịu lại đôi chút: “Sau này chú ý một chút là được, đừng tùy tiện nhận đồ của cậu ta.”

Cách anh ta nói chuyện, giống hệt như cấp trên dặn dò công việc với cấp dưới, khiến trong lòng Tống Tư Ngâm có chút khó chịu.

Nhưng nghĩ lại thì cô đúng là nhân viên của tập đoàn Diêu thị, hơn nữa còn là bạn gái của anh ta, những lời anh ta nói cũng là vì muốn tốt cho cô.

Cô gật đầu: “Em biết rồi, sau này em sẽ không thế nữa.”

Diêu Chấn Đình đi tới ngồi xuống vị trí bên cạnh cô, cầm lấy bản báo cáo trên bàn xem xét: “Dự án phía Tây thành phố, anh và Lệ Quân Sâm đã bàn bạc xong xuôi, sắp tới hai bên sẽ cùng hợp tác.”

Tim Tống Tư Ngâm bỗng đập mạnh, ly trà sữa trong tay suýt chút nữa thì đổ ra ngoài: “Dự án phía tây sao? Vậy… vậy sau này số lần chúng ta gặp tổng giám đốc Lệ có phải sẽ nhiều hơn không?”

“Ừ, việc trao đổi dự án cần phải họp hành thường xuyên.” Diêu Chấn Đình ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt mang theo chút dò xét: “Đến lúc đó em phụ trách thu thập tài liệu dự án, khó tránh khỏi tiếp xúc với cậu ta. Anh hy vọng em có thể giữ khoảng cách với cậu ta, ngoài công việc, đừng có qua lại dư thừa.”

“Em sẽ làm vậy mà!” Tống Tư Ngâm vội vàng gật đầu, giọng rất kiên quyết: “Chuyện công việc em sẽ làm tốt, nhưng ngoài chuyện công việc em chắc chắn sẽ không liên lạc với anh ấy, anh cứ yên tâm.”

Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, sắc mặt Diêu Chấn Đình dịu đi đôi chút.

Anh ta đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, động tác mang ý trấn an: “Không phải anh không tin em, chỉ là con người Lệ Quân Sâm đó quá thủ đoạn, anh sợ em bị cậu ta gây ảnh hưởng.”

Tống Tư Ngâm “vâng” một tiếng, cúi đầu nhấp một ngụm trà sữa nóng.

Trân châu bị nấu quá mềm, vị ngọt cũng quá gắt, uống vào thấy hơi ngấy, nhưng cô vẫn chậm rãi nuốt xuống.

“À đúng rồi, từ thứ Hai tuần sau, tổ dự án sẽ họp mỗi buổi sáng, em nhớ đến công ty sớm mười phút để sắp xếp tài liệu.” Diêu Chấn Đình dặn thêm.

Diêu Chấn Đình lại dặn dò: “Còn nữa, phía Lệ Quân Sâm nếu có hỏi em vấn đề cá nhân gì thì đừng nói nhiều với cậu ta, nếu thực sự không từ chối được thì cứ tìm anh.”

“Vâng, em nhớ rồi.” Tống Tư Ngâm âm thầm ghi nhớ từng lời, sợ mình quên mất.

Diêu Chấn Đình nhìn đồng hồ, đứng dậy: “Không còn sớm nữa, em lưu lại công việc đang làm dở đi, anh đưa em về nhà.”

“Không cần đâu tổng giám đốc Diêu, em tự bắt xe về là được, chắc anh còn việc bận phải làm mà?” Tống Tư Ngâm vội đứng lên định dọn dẹp đồ đạc.

“Không sao, báo cáo để mai anh xem tiếp.” Diêu Chấn Đình cầm lấy áo khoác của cô đưa tận tay: “Con gái đi về một mình buổi tối không an toàn, để anh đưa em về.”

Tống Tư Ngâm nhận lấy áo khoác, trong lòng thấy ấm áp hơn một chút.

Dù lúc nãy Diêu Chấn Đình có hơi nghiêm khắc với cô, nhưng suy cho cùng vẫn là vì quan tâm cô.

Cô gật đầu, đi theo Diêu Chấn Đình về phía thang máy.

Lúc đi ngang qua góc bàn, cô lén liếc nhìn ly trà sữa mà Lệ Quân Sâm tặng, trân châu vẫn còn chìm dưới đáy ly, trên thành ly lạnh lẽo đã ngưng tụ một lớp nước mỏng.

Thang máy chậm rãi đi xuống, Diêu Chấn Đình nhìn ly trà sữa nóng vẫn chưa uống hết trong tay cô, lại dặn thêm một câu: “Ngày mai đừng có đi làm muộn đấy, tài liệu có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi anh bất cứ lúc nào.”

“Vâng, em biết rồi.” Tống Tư Ngâm mỉm cười gật đầu, đưa ly trà sữa lên miệng nhấp thêm một ngụm nữa.

Dù vẫn còn hơi ngấy, nhưng trong lòng đã không còn thấy khó chịu như thế nữa.

Có lẽ, Diêu Chấn Đình chỉ là không giỏi thể hiện sự quan tâm, nên mới dùng cách nghiêm khắc như vậy để nói chuyện với cô.

Đèn cảm ứng ở cửa chung cư sáng lên theo tiếng bước chân, Tống Tư Ngâm dụi dụi đôi mắt đang buồn ngủ, nghiêng đầu nói với Diêu Chấn Đình ở bên cạnh: “Hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về, muộn quá rồi, anh cũng về nghỉ sớm đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận