Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lệ Quân Sâm lập tức mở mắt, ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào lối ra vào.

Không lâu sau, Diêu Chấn Đình và Tống Tư Ngâm sóng đôi đi ra. Diêu Chấn Đình tay xách một chiếc túi, có lẽ là túi xách của cô; khi đưa túi cho cô, anh ta còn đưa tay giúp cô chỉnh lại mấy lọn tóc bị gió thổi loạn.

Tống Tư Ngâm mỉm cười nói câu gì đó, Diêu Chấn Đình cũng cười theo. Nụ cười đó lọt vào mắt Lệ Quân Sâm, cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Anh nhìn Diêu Chấn Đình mở cửa xe, để Tống Tư Ngâm lên trước, sau đó bản thân mới vòng qua phía ghế lái. Chiếc xe khởi động, từ từ rời khỏi lề đường, lái về hướng công ty Diêu thị.

Lệ Quân Sâm ngồi trong xe, nhìn theo ánh đèn hậu của chiếc xe đó xa dần cho đến khi biến mất nơi ngã tư đường mới chậm rãi thở phào một hơi, nhưng lại cảm thấy lòng mình trống rỗng.

Anh đưa xoa xoa nhẹ giữa chân mày, đầu ngón tay vẫn còn vương mùi thuốc lá. Anh cau mày đầy chán ghét, mở cửa sổ xe để gió bên ngoài ùa vào, thổi tan mùi khói trong khoang xe và cũng để thổi bớt sự bực bội trong lòng.

Anh nổ máy, chiếc xe đen lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ, hướng về phía tòa nhà tập đoàn Lệ thị.

———————-

Ánh nắng lúc hai giờ chiều hắt chéo vào văn phòng tầng cao nhất của tập đoàn Diêu thị, những đốm sáng lọc qua rèm sáo rơi trên bản kế hoạch dự án đang mở ra trước mặt Tống Tư Ngâm, mấy chữ “Chi tiết hợp tác khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố” khiến cô hơi chói mắt.

Đầu ngón tay cô kẹp chiếc bút cảm ứng, vừa mở giao diện đặt lịch họp video, điện thoại nội bộ ở góc bàn đã đột ngột reo vang.

“Tư Ngâm, bên Lệ Quân Sâm thay đổi ý định rồi.” Trong điện thoại, giọng của Diêu Chấn Đình mang theo chút bất lực khó tả, “Dự án phía Tây thành phố cậu ta nhất quyết đòi họp trực tiếp, bảo em bây giờ sang tổng bộ Lệ thị ngay.”

Tống Tư Ngâm ngẩn người, ngòi bút vạch một đường lệch trên máy tính bảng: “Trực tiếp sao? Chẳng phải trước đó đã thỏa thuận là trao đổi qua video rồi sao? Từ đây lái xe đến Lệ thị mất tận bốn mươi phút, giờ sang đó liệu có kịp lịch trình lúc ba giờ không?”

Cô theo phản xạ khẽ chỉnh lại ống tay áo vest màu kem nhạt, để lộ sợi dây bạc mảnh nơi cổ tay.

“Ai biết được vị tổ tông đó nghĩ gì.” Giọng Diêu Chấn Đình trầm hơn, “Anh vừa gọi điện thoại với cậu ta, nói qua nói lại đều muốn em qua đó. Anh hỏi cậu ta có phải cố ý nhắm vào em không, em đoán xem cậu ta nói thế nào?”

Tim Tống Tư Ngâm bỗng hẫng mất một nhịp, nhiệt độ nơi đầu ngón tay dường như giảm đi đôi chút.

“Anh ấy nói sao ạ?”

“Cậu ta chỉ thản nhiên một câu: ‘Nếu anh không yên tâm thì có thể đích thân đưa cô ấy sang đây’.” Diêu Chấn Đình hừ một tiếng, “Anh thấy cậu ta rõ ràng là có ý đồ bất chính với em. Em thu dọn đồ đạc đi, anh xuống đón em bây giờ, anh sẽ đích thân đưa em qua đó.”

Cúp điện thoại, Tống Tư Ngâm thẫn thờ nhìn bản kế hoạch mất nửa phút.

Cô và Lệ Quân Sâm cũng không tính là xa lạ. Lần trước khi Diêu thị và Lệ thị hợp tác trong một dự án phức hợp thương mại khác, hai người đã gặp mặt năm sáu lần.

Lệ Quân Sâm luôn mặc vest tối màu, măng sét cài tỉ mỉ không chút sai sót, ánh mắt khi nhìn người khác rất thâm trầm, giống như đầm nước sâu thấm mực, rõ ràng không có biểu cảm thừa thãi nào nhưng luôn khiến cô cảm thấy đôi chút không tự nhiên.

Tiếng thang máy “đinh” một tiếng báo hiệu đã xuống đến tầng một, chiếc xe đen của Diêu Chấn Đình đã đỗ sẵn ở cửa.

Tống Tư Ngâm ngồi vào ghế phụ, vừa thắt xong dây an toàn đã thấy Diêu Chấn Đình đưa qua một chai nước khoáng: “Lát nữa gặp Lệ Quân Sâm, đừng có tán gẫu chuyện ngoài lề với cậu ta. Bàn xong công việc thì đi ngay, nếu cậu ta có lôi chuyện khác ra nói thì em cứ lấy cớ phải về công ty gấp.”

“Anh có đang làm quá lên không vậy?” Tống Tư Ngâm nhịn không được bật cười, vặn nắp chai nước uống một ngụm.

Dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng, phần nào dập tắt cảm giác bồn chồn không rõ nguyên do trong lòng, “Tổng giám đốc Lệ trông khá là đàng hoàng mà, chắc anh ấy chỉ thấy họp trực tiếp hiệu quả trao đổi cao hơn thôi.”

“Đàng hoàng?” Diêu Chấn Đình liếc nhìn cô một cái, “Em không thấy trong buổi tiệc rượu lần trước, ánh mắt cậu ta nhìn em thế nào sao? Phải gọi là cực kỳ tập trung, anh đứng bên cạnh còn thấy chướng mắt. Lòng dạ cậu ta sâu lắm, em với cậu ta không cùng đẳng cấp đâu, đừng để bị hắn dắt mũi.”

Tống Tư Ngâm không đáp lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chiếc xe tiến vào khu trung tâm tài chính, tòa cao ốc chọc trời của tập đoàn Lệ thị nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt. Những bức tường kính phản chiếu ánh nắng gay gắt, trông như một tòa tháp pha lê lạnh lẽo.

Xe dừng dưới sảnh tập đoàn Lệ thị, Diêu Chấn Đình lại dặn dò thêm lần nữa: “Anh đợi em ở đây, đàm phán xong thì gọi cho anh, anh đón em về. Nhớ kỹ, phải giữ khoảng cách.”

“Em biết rồi mà, em có phải con nít đâu.” Tống Tư Ngâm đẩy cửa xe, xách túi tài liệu đi vào tòa nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận