Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một luồng hơi ấm hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng bao bọc lấy cô, một chiếc ô đen lớn vững chãi che trên đầu, chắn đi bầu trời đầy gió tuyết.

Tống Tư Ngâm giật mình quay đầu, va phải một đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy.

Lệ Quân Sâm mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác ngoài là chiếc áo phao dáng dài cùng màu, tuyết rơi trên vai anh, chỉ một lát sau đã đọng lại một lớp mỏng.

Đường nét khuôn mặt của anh vốn đã sắc sảo, lúc này bị gió lạnh thổi qua khiến xương chân mày càng thêm nổi bật, chỉ có ánh mắt khi đặt trên người cô là mang theo chút dịu dàng khó nhận ra.

“Sao không mặc nhiều thêm chút?” Giọng anh trầm hơn bình thường, mang theo chút khàn đặc vì bị gió tuyết hun lạnh, giống như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua vành tai.

Mũi Tống Tư Ngâm bỗng thấy cay cay, cô đột ngột nhớ lại lần gặp trước đó.

Một tháng trước, tại tiệc mừng công của tập đoàn Lệ thị, cô bưng ly rượu định nói với anh về dự án, nhưng anh chỉ thản nhiên gật đầu, quay người nói cười với người khác, đến một ánh mắt thừa thãi cũng chẳng dành cho cô.

Sau đó Diêu Chấn Đình tìm cô, nửa đùa nửa thật nói: “Người như Lệ Quân Sâm, đối với em chẳng qua là nhất thời hứng thú, em đừng quá để tâm.”

Từ đó về sau, họ không còn gặp lại.

Chưa kịp để cô định thần, Lệ Quân Sâm đã tháo chiếc khăn quàng cổ màu đen ra. Chất liệu len mang theo nhiệt độ cơ thể anh, anh đưa tay vòng qua vai cô, nhẹ nhàng quấn khăn hai vòng quanh cổ cô, đầu ngón tay vô tình lướt qua thùy tai khiến Tống Tư Ngâm rụt cổ lại vì nóng.

Anh lại lấy từ trong túi ra một đôi găng tay màu kem, đầu ngón tay kẹp lấy mép găng tay đưa qua.

Găng tay còn mới, mang theo hương thơm thanh khiết của giấy gói, kích cỡ vừa vặn để bao bọc lấy đôi bàn tay đang đỏ ửng vì lạnh của cô.

Tống Tư Ngâm cầm găng tay, đầu óc có phần ngơ ngác.

Rõ ràng họ chỉ là đối tác trong công việc. Lần trước anh còn cố ý giữ khoảng cách với cô, vậy mà bây giờ lại làm những hành động mập mờ thế này…

Cô mấp máy môi định hỏi gì đó, lại nghe thấy Lệ Quân Sâm lên tiếng: “Còn chỗ nào cần xem nữa không?” Giọng điệu của anh đã khôi phục lại vẻ bình thản như thường ngày, cứ như người vừa quấn khăn, đưa găng tay lúc nãy không phải là anh vậy.

Tống Tư Ngâm định thần lại, chỉ về hướng Tây: “Còn khu tiện ích phía Tây nữa, tôi phải đi xem mã thép có đúng không rồi mới về Diêu thị báo cáo được.”

Lệ Quân Sâm không nói gì, chỉ hơi nghiêng chiếc ô, để phần lớn che về phía cô, rồi bước đi trước về hướng tây.

Gió tuyết vẫn thổi, Tống Tư Ngâm đi bên cạnh anh, hơi lạnh vẫn luồn vào trong áo khiến cô không kìm được mà rùng mình, bước chân cũng chậm lại. Đi được vài bước, cô thực sự không chịu nổi cái lạnh, cơ thể không tự chủ được mà tựa sát vào người Lệ Quân Sâm. Anh giống như một cái lò sưởi lớn, khiến không khí xung quanh cũng ấm lên vài phần.

Vừa sát lại gần, Lệ Quân Sâm đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, kéo cô sát vào lòng mình. Cánh tay anh rất có lực, vừa vặn giúp cô chắn đi gió tuyết tạt từ bên hông. Mùi gỗ tuyết tùng càng đậm hơn, bao vây lấy cô khiến tim cô run rẩy.

Tống Tư Ngâm cứng đờ người, định lùi lại nhưng bị anh ôm chặt hơn một chút.

“Đừng cử động,” Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu, “Tuyết lớn, đi nhanh chút.” Cô không cử động nữa, mặc cho anh ôm đi về phía trước.

Tuyết rơi trên mặt ô phát ra tiếng “sột soạt”, nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp áo phao truyền sang, ấm đến mức đầu ngón tay cô dần dần tìm lại được cảm giác.

Đợi đến khi xem xong khu thi công phía Tây thì trời đã gần tối.

Lệ Quân Sâm thu ô lại, nước tuyết dọc theo nan ô nhỏ xuống, anh nhìn gò má đỏ ửng vì lạnh của Tống Tư Ngâm rồi nói: “Đi ăn chút gì đi cho ấm người.”

Gần đó có một nhà hàng Quảng Đông, lúc đẩy cửa bước vào, luồng hơi nóng ấm hòa cùng hương thơm ngọt ngào của các món điểm tâm ập vào mặt.

Tống Tư Ngâm tìm một chỗ cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống, tháo khăn quàng và găng tay, đầu ngón tay cuối cùng đã có thể tự do cử động.

Lệ Quân Sâm ngồi đối diện cô, gọi nhân viên phục vụ, gọi hai phần cháo thập cẩm, thêm một phần há cảo tôm và bánh xá xíu.

“Uống chút trà đi.” Anh cầm lấy hũ trà trên bàn, động tác thuần thục cho trà vào chén khải*.

*chén khải: là một dụng cụ pha trà có hình dáng giống một cái bát, được trang bị nắp đậy và không có tay cầm, thường đi kèm với một đĩa đựng.

Khi nước nóng rót xuống, hương trà ngay lập tức lan tỏa. Động tác pha trà của anh rất cầu kỳ: tráng chén, rửa trà, rót nước, mỗi bước đều thong thả, đầu ngón tay kẹp lấy mép chén khải, khớp xương rõ ràng khiến Tống Tư Ngâm nhìn đến thẩn thờ.

Mãi đến khi Lệ Quân Sâm đẩy chén trà đã pha xong đến trước mặt cô và hỏi: “Em và Diêu Chấn Đình tiến triển đến đâu rồi?”

Tống Tư Ngâm giật mình hoàn hồn, tách trà trong tay khẽ rung, suýt nữa làm nước tràn ra.

Cô và Diêu Chấn Đình quen nhau bốn tháng, chuyện này không ít người trong giới biết, nhưng Lệ Quân Sâm hỏi vậy luôn khiến cô thấy không thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận