Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nắm chặt lấy chăn, đến cả hơi thở cũng cố điều chỉnh cho thật nhẹ.

Phía sau vang lên tiếng Diêu Chấn Đình nằm xuống, ngay sau đó, cánh tay anh ta nhẹ nhàng vòng qua eo cô. Tống Tư Ngâm ngay lập tức cứng đờ người, lông tơ toàn thân dựng cả lên.

“Thả lỏng đi.” Giọng Diêu Chấn Đình sát bên tai cô, mang theo hơi thở nóng ấm, “Anh sẽ không làm gì đâu, chỉ muốn ôm em thôi.”

Tống Tư Ngâm “vâng” một tiếng nhưng vẫn không dám cử động. Cô có thể cảm nhận được lồng ngực Diêu Chấn Đình áp sát vào lưng mình, nghe thấy nhịp tim của anh ta rất ổn định, nhưng tim cô thì lại đập loạn như đánh trống.

Thời gian trôi qua từng phút, Tống Tư Ngâm mở to mắt nhìn lên trần nhà, chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào. Cô không dám trở mình vì sợ chạm phải Diêu Chấn Đình, chỉ có thể giữ nguyên một tư thế. Mãi đến khi hơi thở phía sau trở nên đều đặn, cô mới từ từ thả lỏng.

Diêu Chấn Đình đã ngủ say.

Mười mấy phút nữa trôi qua, Tống Tư Ngâm mới dần thấy buồn ngủ. Thế nhưng trong cơn mơ màng, cô lại nhớ đến những giấc mộng xuân trước đây. Kể từ khi Lệ Quân Sâm biến mất một tháng trước, cô không còn mơ thấy những giấc mơ đó nữa.

Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay, cảnh tượng trong mơ vẫn quen thuộc như vậy, nhưng gương mặt ấy lại biến thành Lệ Quân Sâm.

Ánh mắt anh vẫn hờ hững như thế, nhiệt độ khi đầu ngón tay lướt qua gò má cô lại chân thực đến mức khiến cô hoảng hốt. Tống Tư Ngâm đột ngột mở mắt, trái tim vẫn còn đập thình thịch.

Cô nghiêng đầu nhìn sườn mặt đang ngủ say của Diêu Chấn Đình, lòng dâng lên một nỗi áy náy khôn tả.

Cô khẽ thở dài, vùi mặt vào gối. Nhân lúc anh ta đã ngủ, cô lặng lẽ, cẩn thận từng chút một thoát khỏi vòng tay anh ta, kéo giãn một khoảng cách nhỏ. Lúc này cô mới cảm thấy áp lực vô hình kia biến mất.

Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua khe rèm chiếu vào, hắt lên chăn một vệt sáng mảnh mai. Tâm trí cô vẫn rối bời như tơ vò, trước khi thiếp đi trong cơn mơ màng, trong đầu vẫn luôn hiện lên gương mặt đẹp trai không tì vết của Lệ Quân Sâm.

Đêm nay, dường như dài hơn bất cứ đêm nào trước đây.

Cáp treo chậm rãi đi lên, cảnh tuyết bên ngoài cửa kính tựa như những bọt sóng bị đóng băng, lớp lớp chồng lên nhau trải dài đến tận chân trời.

Tống Tư Ngâm quấn chặt chiếc áo khoác trượt tuyết màu kem, đầu ngón tay vẫn còn vương chút khí lạnh, cô len lén xích lại gần phía Diêu Chấn Đình đang ngồi bên cạnh.

Diêu Chấn Đình nghiêng đầu nhìn cô, lông mi anh ta còn dính vài vụn tuyết li ti, khi cười lên đuôi mắt cong thành một vòng cung đẹp đẽ: “Căng thẳng à?”

“Một chút,” Tống Tư Ngâm nhỏ giọng đáp, đầu ngón tay vân vê khóa áo trượt tuyết, “Ngay cả trượt patin em còn chẳng trượt nổi, cái này nhìn khó quá.”

“Không khó, có anh mà.” Diêu Chấn Đình đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua chiếc mũ len, khiến vành tai cô cũng nóng lên.

Khi cáp treo lên đến đỉnh, anh ta nhảy xuống trước, đứng vững vàng trên mặt tuyết rồi chìa tay về phía cô: “Lại đây, anh dắt em đi.”

Tống Tư Ngâm xỏ chân vào ván trượt, cẩn thận đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh ta. Tay Diêu Chấn Đình rất lớn, có thể bao trọn lấy bàn tay cô, anh ta dùng lực rất nhẹ, chậm rãi dẫn cô nhích từng chút một: “Đầu gối hơi khuỵu xuống một chút, hạ thấp trọng tâm, đúng rồi, cứ như vậy.”

Những hạt tuyết bị ván trượt nghiền qua, phát ra tiếng “lạo xạo” vụn vặt. Tống Tư Ngâm dán chặt mắt vào ván trượt của mình, không dám ngẩng đầu, đi được hai bước lại chao đảo một cái, hoàn toàn phải dựa vào Diêu Chấn Đình chống đỡ mới không bị ngã.

Cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh, vành tai càng nóng hơn: “Anh đừng cười, em vốn đã vụng về rồi.”

“Anh không cười em vì em vụng về,” Diêu Chấn Đình chậm bước chân lại, giọng nói càng thêm dịu dàng, “Ai trượt lần đầu cũng thế cả, hồi đó anh còn ngã thảm hơn em nhiều.”

Đang nói thì phía sau bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo, mang theo vẻ hờ hững: “Diêu thiếu gia cũng kiên nhẫn đến thế sao?”

Tống Tư Ngâm quay đầu lại, liền nhìn thấy Lệ Quân Sâm đang đứng cách đó không xa.

Anh mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen, càng làm nổi bật nước da trắng sứ, lông mày và đôi mắt lạnh lùng như dãy núi tuyết bên cạnh. Gậy trượt tuyết trong tay anh gác hờ bên sườn, khi ánh mắt quét qua, dừng lại trên đôi bàn tay đang đan vào nhau của cô và Diêu Chấn Đình một lát.

Sắc mặt Diêu Chấn Đình lập tức sa sầm xuống, anh ta hằn học lên tiếng: “Lệ Quân Sâm? Sao cậu cũng bám theo tới đây?”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, ngữ điệu thản nhiên: “Bãi trượt tuyết này là do nhà cậu mở chắc? Tôi không đến được sao?”

Diêu Chấn Đình bị nghẹn họng, vẻ mặt càng thêm khó coi.

Tống Tư Ngâm siết nhẹ tay Diêu Chấn Đình, cô biết bãi trượt tuyết này và cả lữ quán trên núi thực chất đều là sản nghiệp của tập đoàn Lệ thị. Lần trước khi Diêu Chấn Đình đặt phòng, cô vô tình nghe trợ lý của anh ta nhắc tới.

Diêu Chấn Đình không nói thêm gì nữa, kéo Tống Tư Ngâm định quay người bỏ đi, nhưng Lệ Quân Sâm lại lên tiếng, lần này là nói với Tống Tư Ngâm: “Tống tiểu thư, học kiểu đó thì bao giờ mới biết trượt? Có muốn chơi cùng tôi không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận