Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, giọng Diêu Chấn Đình dịu xuống: “Được rồi, vậy em đừng ở ngoài đó lâu quá, anh đứng ở lối vào đợi em.”

Lệ Quân Sâm đột nhiên vươn tay, giật lấy điện thoại trong tay Tống Tư Ngâm, ngón tay ấn một cái lên màn hình, cuộc gọi lập tức bị ngắt.

Tống Tư Ngâm vừa giận vừa cuống, đưa tay định giật lại: “Lệ Quân Sâm! Anh làm cái gì thế?”

Lệ Quân Sâm nhét điện thoại vào túi mình, cúi đầu nhìn vành mắt đỏ hoe của cô, giọng nói vẫn thản nhiên: “Tống Tư Ngâm, cho anh một cơ hội cạnh tranh công bằng với cậuta, được không?”

“Cạnh tranh công bằng?” Tống Tư Ngâm giận quá hóa cười, “Anh như thế này mà gọi là cạnh tranh công bằng à? Anh là đang giở trò lưu manh thì có!”

Lời còn chưa dứt đã nghe thấy tiếng Diêu Chấn Đình gọi cách đó không xa: “Tư Ngâm? Sao lại cúp máy rồi?”

Tiếng bước chân ngày càng gần, tim Tống Tư Ngâm treo ngược lên tới tận cổ họng, cô theo bản năng rúc vào lòng Lệ Quân Sâm, vùi mặt vào ngực anh.

Lệ Quân Sâm thuận thế ôm chặt lấy cô, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô như đang an ủi, lại như đang khẳng định chủ quyền.

Tiếng bước chân của Diêu Chấn Đình dừng lại ở cách đó không xa, dường như đang dáo dác nhìn quanh, còn nghe thấy anh ta lầm bầm: “Vừa nãy rõ ràng nghe thấy tiếng ở phía này mà…”

Bàn tay Tống Tư Ngâm nắm lấy áo sơ mi của Lệ Quân Sâm run lẩy bẩy, đầu mũi vương vấn mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh trộn lẫn với vị mặn của gió biển, khiến đầu óc cô có chút mờ mịt.

Lệ Quân Sâm cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu cô, ghé sát môi vào tai cô thì thầm: “Đừng sợ, cậu ta không thấy đâu.”

Khoảng một phút sau, tiếng bước chân của Diêu Chấn Đình xa dần, tiếp đó là tiếng đóng cửa ở lối vào boong tàu.

Tống Tư Ngâm lúc này mới thở phào, ngẩng đầu ra khỏi lòng Lệ Quân Sâm, vừa định mở miệng nói gì đó thì đột nhiên cảm nhận được ở vùng bụng dưới bị một vật gì đó vừa cứng vừa nóng rực chạm vào.

Mặt cô đỏ bừng đến tận mang tai, cô mạnh bạo đẩy Lệ Quân Sâm ra, lắp bắp nói: “Anh… anh sao lại…”

Lệ Quân Sâm trái lại tỏ vẻ thản nhiên, thậm chí còn đưa tay sửa lại mái tóc bị gió thổi loạn của cô, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết hôm nay: “Là do em cọ vào đấy thôi, Tống Tư Ngâm, lúc nãy em rúc vào lòng anh, quên rồi sao?”

“Tôi…” Ánh mắt Tống Tư Ngâm không tự chủ được mà liếc xuống dưới, thấy chỗ đũng quần anh gồ lên rõ rệt, cô vội vàng dời mắt, không dám nhìn thêm, “Đúng là không thể nói lý với anh!”

Cô giật lấy điện thoại của mình, quay người chạy vào sảnh tiệc, tà váy bị gió thổi tung bay như một chú bướm đang hoảng loạn.

Lệ Quân Sâm nhìn theo bóng lưng vội vã của cô, bất đắc dĩ thở dài, đưa tay day day giữa mày.

Gió biển thổi áo sơ mi của anh phần phật, anh cúi đầu nhìn xuống phần thân dưới của mình, lại nhớ tới dáng vẻ đỏ mặt tim đập nhanh của Tống Tư Ngâm lúc nãy, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.

Cánh cửa sảnh tiệc mở ra rồi đóng lại, tiếng nhạc và tiếng cười nói bên trong lại truyền ra, Lệ Quân Sâm tựa lưng vào lan can, lấy bao thuốc rút ra một điếu nhưng không châm lửa, chỉ kẹp ở đầu ngón tay.

Dáng vẻ run rẩy trong lòng anh vừa rồi, cùng vành tai đỏ ửng của cô, so với bộ dạng lạnh nhạt thường ngày, đáng yêu hơn rất nhiều.

Anh lại nhớ đến bộ dạng lắp bắp của cô lúc nãy, không nhịn được bật cười. Điếu thuốc giữa các ngón tay khẽ rung, tàn thuốc rơi xuống boong tàu, bị gió biển thổi một cái, lập tức tan biến.

Tống Tư Ngâm vừa bước chân vào sảnh tiệc, Diêu Chấn Đình đã tiến lại đón cô.

Trên tay anh ta vẫn cầm một ly champagne, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên đôi mày dịu dàng đầy vẻ quan tâm: “Tư Ngâm, sao em đi lâu thế? Có tâm sự gì sao? Vừa rồi gọi điện em còn cúp máy đột ngột như vậy.”

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt tà váy, cô né tránh ánh mắt của anh ta, cầm lấy ly nước trái cây từ khay của người phục vụ bên cạnh nhấp một ngụm: “Không có gì đâu, em chỉ ra ngoài hóng gió một chút, vô tình chạm vào màn hình điện thoai nên mới bị ngắt máy thôi.”

Lời vừa dứt, lối vào sảnh tiệc bỗng chốc im bặt trong giây lát. Tống Tư Ngâm theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lệ Quân Sâm bước vào.

Anh đã chỉnh đốn lại áo sơ mi, bộ vest màu xám bạc được ủi phẳng phiu, cà vạt thắt gọn gàng tinh tế, chỉ là giữa đôi mày vẫn còn vương chút lười biếng, hờ hững.

Ánh mắt của không ít người xung quanh lập tức dán chặt lấy anh, đặc biệt là Diêu Ngân Linh đang đứng cách đó không xa.

Đốt ngón tay của cô ta siết chặt ly rượu đến trắng bệch, nỗi oán hận trong mắt gần như tràn ra ngoài. Năm đó, Lệ Quân Sâm nói hủy hôn là hủy hôn ngay lập tức, khiến nhà họ Diêu mất sạch mặt mũi.

Thế nhưng, ánh mắt Tống Tư Ngâm lại không tự chủ được mà dời xuống dưới, dừng lại nơi thắt lưng của Lệ Quân Sâm.

Nhớ lại cảm giác cứng rắn và nóng rực nơi boong tàu lúc nãy, cùng với độ cong gồ lên rõ rệt đó, mặt cô liền đỏ bừng, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận