Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự thay đổi này khiến Tống Tư Ngâm không kịp trở tay, đôi gò bồng đảo trắng ngần mềm mại bị ép mạnh lên cánh cửa lạnh lẽo cứng nhắc, nháy mắt biến dạng, tràn ra hai bên, núm vú hai bên vì bị kích thích từ cái lạnh và sự xâm nhập phía sau mà cứng ngắc như hai viên đá nhỏ.

Gò má cô gần như áp sát vào mặt cửa, dường như có thể xuyên qua lớp ngăn cách này mà cảm nhận được hơi thở và cơn giận của Diêu Chấn Đình.

Còn Lệ Quân Sâm đứng ngay sau lưng cô, giữ chặt lấy eo nhỏ, đưa dương vật cứng nóng của mình một lần nữa chôn thật sâu, thật chậm vào tận cùng huyệt thịt ướt át chặt khít của cô.

Để không phát ra tiếng động lớn, biên độ động tác của anh nhỏ đi, lúc đâm rút cũng trở nên chậm rãi và kéo dài, nhưng mỗi lần tiến vào đều mang theo sự nghiền nát sâu sắc, cố ý lăn qua mỗi một điểm nhạy cảm bên trong cô.

“Ưm… hừ a…”

Tiếng rên rỉ của Tống Tư Ngâm bị đè nén nơi cổ họng, hóa thành những tiếng hừ hừ nhỏ xíu mang theo tiếng khóc.

Cơ thể bị kẹp giữa hai phía: phía trước là cánh cửa lạnh lẽo và bạn trai không hay biết gì, phía sau là sự xâm nhập nóng bỏng cứng rắn và sự trêu chọc hiện diện khắp nơi trên cơ thể.

Cảm giác cấm kỵ và phơi bày tột độ này khiến não bộ cô trống rỗng, chỉ còn lại phản ứng nguyên thủy nhất của cơ thể.

Mị thịt bên trong điên cuồng siết chặt, mút mát, dâm dịch tràn lan như vỡ đê.

“Rốt cuộc cô ấy có ở chỗ cậu không?!” Giọng Diêu Chấn Đình mang theo cơn giận không thể kìm nén và một chút hoảng loạn khó nhận ra, một lần nữa gõ mạnh lên cửa.

Chấn động ấy truyền rõ ràng đến bầu ngực đang bị ép của Tống Tư Ngâm và gò má dán chặt vào cửa.

Lệ Quân Sâm vừa tận hưởng sự co thắt và nóng ướt điên cuồng từ cơ thể bên dưới, vừa tiếp tục những cú đâm rút chậm rãi đầy dày vò, đối diện với người ngoài cửa, anh lạnh lùng buông ra hai chữ đầy giễu cợt:

“Cậu đoán xem.”

“Rầm!”

Ngoài cửa vang lên một tiếng đá cửa thật mạnh, rõ ràng là sự phát tiết trong cơn tức giận đến mất kiểm soát nhưng cũng chính lại là sự bất lực của Diêu Chấn Đình.

Sau đó, tiếng bước chân mang theo sự không cam lòng và phẫn nộ dần xa đi, biến mất ở cuối hành lang.

Thế giới khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng sóng biển thì thầm bất tận ở ngoài cửa sổ, tiếng thở dốc nặng nề đan xen của hai người trong phòng, cùng với tiếng nước dính nhớp nhè nhẹ không thể tránh khỏi do những cú đâm rút chậm rãi tạo ra.

Báo động nguy hiểm đã được giải trừ.

Cơ bắp căng thẳng của Lệ Quân Sâm nháy mắt đã thả lỏng, thay vào đó là dục vọng càng thêm cuồn cuộn, không còn kiêng dè.

Anh cúi xuống, lồng ngực nóng rực dán chặt vào tấm lưng trần nhẵn mịn đẫm mồ hôi của Tống Tư Ngâm, môi áp sát vành tai nhạy cảm, dùng chất giọng trầm khàn đầy từ tính dỗ dành: “Bé ngoan, không sao rồi… hắn đi rồi.”

Đầu lưỡi anh như một con rắn nhỏ linh hoạt và tà ác, liếm láp qua vành tai cô, rồi sau đó, một cách đầy ác ý, chậm rãi luồn vào lỗ tai nhạy cảm non nớt, mang lại một cảm giác ngứa ngáy và kích thích thấu xương.

“Em có thể tiếp tục kêu thành tiếng rồi…”

Anh ngậm lấy thùy tai cô, khẽ cắn, cùng lúc đó, vùng hông vốn đang nghiền nát chậm rãi đột nhiên phát lực.

“A——!”

Như sợi dây luôn căng thẳng đột ngột đứt phựt, lại giống như nhận được lệnh đặc xá, tiếng rên rỉ mà Tống Tư Ngâm luôn đè nén nơi cổ họng tựa như nước lũ vỡ đê, mãnh liệt trào ra.

Âm thanh đó kiều mị, lả lướt, mang theo tiếng khóc vì được thỏa mãn hoàn toàn, vang vọng rõ rệt trong căn phòng tĩnh mịch.

Lệ Quân Sâm không còn bất kỳ kiêng kị nào nữa. Anh siết chặt eo cô, bắt đầu những cú thúc mãnh liệt và điên cuồng.

Dương vật thô dài bên trong lối đi ướt át lầy lội của cô nhanh chóng và mạnh bạo ra vào, mỗi lần rút ra chỉ còn phần quy đầu rồi lại đâm mạnh vào hết cỡ, thúc thẳng vào hoa tâm, phát ra âm thanh va chạm thể xác trầm đục và sa đọa.

Sức mạnh dữ dội ấy như muốn xuyên thấu cô hoàn toàn, đóng chặt cô lên cánh cửa biểu trưng cho sự cấm kỵ này.

“Ưm a! Nhanh quá… ha a… sâu… hừ ưm…”

Tiếng thét và tiếng rên của Tống Tư Ngâm bị những cú tấn công như vũ bão của anh đâm cho tan tác, lời nói chẳng thành câu. Khoái cảm tích tụ bên trong cơ thể do sự căng thẳng và đè nén trước đó giờ đây phun trào mãnh liệt như núi lửa.

Cơ thể cô run rẩy dữ dội như chiếc lá tàn trong gió, chỉ có thể bị động chịu đựng sự chiếm hữu gần như tàn bạo ấy.

Bầu ngực bị ép lên cửa theo nhịp va chạm truyền đến từng đợt khoái cảm kỳ lạ pha lẫn chút đau nhẹ.

Mị thịt bên trong điên cuồng co thắt, mút mát như có sinh mạng riêng, quấn lấy dục vọng nóng rực của anh, mỗi lần ma sát đều mang đến sự tê dại đến tận cùng.

Lệ Quân Sâm nghe tiếng khóc rên không chút kiêng dè ngày một cao của cô, cảm nhận sự thắt chặt và nóng ướt điên cuồng bên trong, sự kích thích kép về thị giác và thính giác khiến anh mất sạch lý trí, chỉ còn lại bản năng chinh phục và cướp đoạt nguyên thủy nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận