Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lệ Quân Sâm…” Giọng Diêu Chấn Đình như rít ra từ kẽ răng, mang theo nỗi đau đớn không thể tin nổi và cơn thịnh nộ thấu trời, “Quen biết cậu hai mươi tám năm… tôi chưa bao giờ nghĩ rằng… cậu lại là loại cầm thú thừa nước đục thả câu như thế này!”

“Cầm thú?” Lệ Quân Sâm cười lạnh một tiếng, động tác không hề dừng lại, mỗi lần tiến sâu đều như muốn đâm nát linh hồn cô, anh đối diện với người ngoài cửa, giọng điệu tàn nhẫn hờ hững: “Nhường cô ấy cho tôi, thấy thế nào?”

“Cô ấy không phải là món đồ!” Diêu Chấn Đình gầm nhẹ, nắm đấm nện mạnh lên cửa phát ra âm thanh trầm đục.

“Không phải đồ vật?” Cú đâm rút của Lệ Quân Sâm càng thêm mãnh liệt, tiếng rên của Tống Tư Ngâm gần như biến thành những tiếng nức nở cao vút liên tục, anh cảm nhận sự khít khao và nóng ướt điên cuồng của người bên dưới, giọng nói vẫn lạnh lẽo, rõ ràng:

“Dù sao cậu cũng không phải không có cô ấy thì không sống nổi. Nhưng tôi thì khác,” anh dừng lại một chút, từng chữ nặng như búa, “tôi chỉ cần một mình cô ấy.”

Câu nói ấy tựa như một mũi tên độc, găm thẳng vào vết sẹo cũ trong lòng Diêu Chấn Đình.

Tiếng thở dốc ngoài cửa đột nhiên trở nên nặng nề.

“Ai bảo với cậu là tôi có thể sống thiếu cô ấy chứ!” Diêu Chấn Đình gần như gào lên, trong giọng nói mang theo sự bẽ bàng và phẫn nộ của kẻ bị vạch trần tâm sự.

Động tác của Lệ Quân Sâm không hề chậm lại dù chỉ một chút, anh vừa hung hãn đâm rút, nghe tiếng rên rỉ khóc lóc ngày càng cao vút và ngọt ngào của Tống Tư Ngâm, vừa dùng tông giọng bình thản nhất để xé toạc quá khứ đẫm máu: “Hồi trước lúc cậu yêu Giang Tuyết Ngọc, chẳng phải cậu cũng nói là không thể thiếu cô ta sao? Vì cô ta, cậu thậm chí có thể từ bỏ quyền thừa kế gia tộc. Giờ thì sao? Giang Tuyết Ngọc đang ở đâu? Còn người đang đứng cạnh cậu lúc này là ai?”

Ba chữ “Giang Tuyết Ngọc” tựa như một lời nguyền, ngay lập tức rút cạn mọi sức lực và khí thế của Diêu Chấn Đình.

Sự phẫn nộ và chất vấn ngoài cửa im bặt, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc.

Mối tình đầu khắc cốt ghi tâm nhưng không thành ấy là vết sẹo không bao giờ lành trong lòng anh ta, cũng là một trong những lý do khiến anh ta luôn không thể đường hoàng đối mặt với Lệ Quân Sâm.

Trong phòng, tiếng rên rỉ của Tống Tư Ngâm dưới sự chinh phạt hung hãn, không chút nương tình của Lệ Quân Sâm đã đạt đến cơn cao trào khác.

Âm thanh ấy ngọt ngào, lả lướt, mang theo sự khoái lạc tột độ khi bị chinh phục và lấp đầy hoàn toàn, truyền rõ mồn một vào tai Diêu Chấn Đình.

Anh ta dường như có thể tưởng tượng ra khung cảnh bên trong: người bạn gái mà anh ta trân trọng đang bị người bạn thân nối khố chiếm hữu, xâm hại bằng phương thức nguyên thủy nhất, và cô ấy… đang chìm đắm trong đó.

Hồi lâu sau, ngoài cửa truyền đến giọng nói sa sút đến cực điểm của Diêu Chấn Đình, mang theo vẻ mệt mỏi như đã chấp nhận số phận, gần như không thể nghe thấy: “… Trước khi trời sáng… nhớ trả cô ấy… lại cho tôi.”

Nói xong, tiếng bước chân lại vang lên.

Lần này, tiếng bước chân đó thực sự nặng nề, từng bước rời xa, biến mất nơi cuối hành lang, như mang theo tất cả sự phẫn nộ và không cam lòng, chỉ để lại vẻ nhếch nhác và trống rỗng vô hạn.

Mối đe dọa ngoài cửa hoàn toàn biến mất, thế giới khôi phục vẻ tĩnh lặng, chỉ còn cuộc ân ái kịch liệt trong phòng vẫn tiếp diễn.

Lệ Quân Sâm lắng nghe tiếng bước chân Diêu Chấn Đình xa dần, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo như nắm chắc phần thắng.

Anh không lập tức dừng lại cuộc xâm chiếm đơn phương mãnh liệt này.

Sự thoái lui của Diêu Chấn Đình không những không làm anh thỏa mãn, ngược lại còn khơi dậy dục vọng muốn khắc sâu dấu ấn và chiếm hữu triệt để hơn.

Anh dùng sức của cả hai tay, xoay cơ thể mềm nhũn của Tống Tư Ngâm lại, để cô đối mặt với mình.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ mạn tàu, chiếu rọi rõ nét dáng vẻ của cô lúc này. Đôi mắt vẫn nhắm nghiền, hàng mi dài đẫm nước mắt dính chặt dưới mí mắt, đôi gò má đỏ bừng như lửa, bờ môi sưng đỏ hơi hé mở, liên tục thoát ra những tiếng rên rỉ ngọt lịm.

Cả người cô giống như một đóa hoa kiều diễm đẫm sương, sau khi bị trận cuồng phong bão táp vùi dập tơi tả vẫn run rẩy nở rộ trên cành, xinh đẹp mà mong manh, hoàn toàn phụ thuộc vào anh.

Lệ Quân Sâm bế ngang cô lên, để đôi chân thon dài của cô vòng qua hông mình. Trong tư thế vẫn đang gắn kết khăng khít, anh ôm cô, chậm rãi đi lại trong phòng.

Mỗi bước di chuyển đều mang đến sự ma sát và thúc đẩy nhẹ nhàng mà sâu sắc, khiến dương vật chôn sâu trong cơ thể cô liên tục, chậm rãi ra vào trong lối đi ướt át, chặt khít.

Anh cúi đầu, bờ môi nóng rực áp sát vành tai nhạy cảm, hơi thở nóng bỏng phả vào trong, dùng chất giọng trầm khàn đầy mê hoặc và không thể kháng cự, thấp giọng dỗ dành:

“Bé ngoan… mở mắt ra, nhìn anh một chút có được không?”

Giọng anh rất nhẹ nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, như muốn đi thẳng vào nơi sâu thẩm nhất trong giấc mơ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận