Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông không xuống xe, khuỷu tay gác lên cửa sổ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng. Anh ngước mắt nhìn sang, ánh mắt như được bao phủ bởi một tầng nước ấm, mang theo chút ý cười như có như không:

“Không mời anh lên nhà ngồi chơi sao?”

Tống Tư Ngâm sững người.

Cô vừa mới nhảy việc sang công ty của Lệ Quân Sâm, việc cô có thể hạ quyết tâm chia tay cũng là nhờ có anh. Tính ra, anh vừa là tiền bối đã giúp đỡ mình, giờ lại là cấp trên trực tiếp, từ chối thẳng thừng dường như không được thỏa đáng cho lắm.

Cô cắn nhẹ môi dưới, ngón tay siết chặt dây túi: “Vậy được ạ, chỉ là trong nhà hơi bừa bộn một chút.”

Lệ Quân Sâm nhếch môi, không nói gì, lẳng lặng cởi dây an toàn.

Tống Tư Ngâm đi phía trước, có thể cảm nhận được ánh mắt phía sau đang dán chặt lên lưng mình, nóng bỏng đến mức bước chân cô cũng trở nên mất tự nhiên.

Lúc cầm chìa khóa mở cửa, tay cô hơi run. Giây phút đẩy cửa ra, thứ đập vào mắt đầu tiên lại là chiếc sơ mi màu xanh nhạt trên dây phơi ngoài ban công — đó là đồ của Diêu Chấn Đình.

Mặt Tống Tư Ngâm lập tức nóng bừng.

Cô và Diêu Chấn Đình vừa mới chia tay, hôm qua lúc dọn đồ đã sót mất chiếc áo này, sao lại xui xẻo để nó vẫn còn treo ở đó vào đúng hôm nay chứ.

Cô luống cuống định chạy đi thu dọn, nhưng cổ tay đã bị một bàn tay chộp lấy.

Tay Lệ Quân Sâm rất lạnh, đầu ngón tay có lớp chai mỏng. Anh nắm không chặt, nhưng đủ khiến Tống Tư Ngâm không thể động đậy.

Cô quay đầu, va vào ánh mắt đang trầm xuống của anh. Anh hơi nhíu mày, trong giọng nói mang theo chút lạnh lẽo mà cô chưa từng nghe qua: “Em và cậu ta đã sống chung rồi?”

“Bây giờ các cặp đôi sống chung cũng là chuyện bình thường mà.” Tống Tư Ngâm né tránh ánh mắt anh, vừa có chút ngượng ngùng, vừa có chút không phục.

Rõ ràng là chuyện đã qua, sao bị anh hỏi cứ như thể cô đã làm sai điều gì không bằng.

Huống hồ cô và Diêu Chấn Đình cũng không hẳn là sống chung, anh ta chỉ thỉnh thoảng ở lại ngủ một đêm, rất nhiều đồ dùng sinh hoạt cũng không chuyển đến đây.

Lệ Quân Sâm không buông cổ tay cô ra, ngược lại còn tiến sát thêm một bước, khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt đã bị kéo gần.

Mùi gỗ tuyết tùng trên người anh hòa cùng hơi lạnh của gió đêm phả vào mũi Tống Tư Ngâm, khiến tim cô đập nhanh hơn. Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng hạ rất thấp, mang theo sự nghiêm túc không thể nghi ngờ:

“Đã làm chuyện đó chưa?”

“Anh hỏi gì mà thẳng thừng vậy!” Mặt Tống Tư Ngâm đỏ bừng tới tận mang tai, cô mạnh mẽ muốn rút tay về, “Đây là chuyện riêng tư của tôi mà, tổng giám đốc Lệ.”

Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ “tổng giám đốc Lệ” để kéo giãn khoảng cách, nhưng Lệ Quân Sâm dường như không nghe thấy.

Đầu ngón tay anh ngược lại còn khẽ cọ lên cổ tay cô, giọng dịu đi một chút, nhưng lại khiến người ta càng hoảng loạn hơn: “Vậy anh đổi cách hỏi. Em và cậu ta… đã từng ngủ chung một giường chưa?”

Đầu ngón tay Tống Tư Ngâm khẽ cuộn lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay.

Cô và Diêu Chấn Đình quả thật đã ở cùng nhau một thời gian, chuyện này không thể nói dối được. Cô ngập ngừng vài giây, tiếng nhỏ như muỗi kêu:

“Rồi.”

Lời vừa dứt, cô cảm nhận được ánh mắt của Lệ Quân Sâm tối sầm lại, giống như bầu trời buổi hoàng hôn bỗng chốc chuyển âm u.

Chưa kịp để cô phản ứng, cổ tay đã bị anh dùng lực kéo mạnh, cả người loạng choạng ngã vào lòng anh, giây tiếp theo đã bị ấn lên ghế sofa. Ghế sofa rất mềm, nhưng Tống Tư Ngâm lại cảm thấy toàn thân căng cứng.

Lệ Quân Sâm chống người phía trên cô, một tay ấn vai cô, tay kia vẫn nắm chặt cổ tay cô. Hơi thở của anh phả lên mặt cô, mang theo mùi bạc hà thanh mát. Chẳng đợi Tống Tư Ngâm kịp mở lời, môi anh đã đè xuống.

Tống Tư Ngâm không kịp đề phòng, đôi mắt trợn tròn.

Nụ hôn của anh rất dữ dội, mang theo sự chiếm hữu nôn nóng. Khi anh cạy mở hàm răng cô, cô thậm chí có thể cảm nhận được đầu ngón tay anh đang run rẩy.

Chân cô nhũn ra, đầu óc trống rỗng, chỉ có tiếng tim đập ù ù bên tai. Phải mất vài giây cô mới phản ứng lại được, hai tay chống lên lồng ngực anh, ra sức đẩy ra: “Anh đừng thế này… Lệ Quân Sâm, anh buông em ra!”

Sức lực của cô trước mặt anh chỉ như gãi ngứa.

Lệ Quân Sâm không những không buông mà còn cúi người áp sát hơn, bàn tay kia trượt dọc theo eo cô xuống dưới. Khi đầu ngón tay sắp chạm vào gấu váy, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến cả hai đều giật mình.

“Tư Ngâm, em có trong đó không?”

Giọng Diêu Chấn Đình vọng qua cánh cửa, mang theo chút do dự, “Anh tới lấy đồ của anh, cái áo sơ mi tuần trước để quên ở đây.”

Mặt Tống Tư Ngâm cắt không còn giọt máu, cô vùng vẫy dữ dội hơn, đẩy lồng ngực Lệ Quân Sâm: “Anh mau đứng dậy đi! Anh ta đến rồi!”

Nhưng Lệ Quân Sâm lại ép chặt hơn, cằm tựa vào hõm cổ cô, giọng nói trầm thấp như tiếng thì thầm, vừa có chút tủi thân lại vừa bá đạo:

“Sợ gì chứ? Cậu ta đã chia tay với em rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận