Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ hành lang chiếu vào, bao phủ lên người ba người bọn họ. Rõ ràng là những tia sáng ấm áp, nhưng lại khiến Tống Tư Ngâm cảm thấy lòng mình hơi lạnh lẽo.

Cô nhìn gương mặt nghiêng ôn hòa của Diêu Chấn Đình, rồi lại nhìn đường xương hàm căng chặt của Lệ Quân Sâm, chợt nhận ra rằng, buổi kết nối dự án này có lẽ không đơn giản chỉ là công việc.

Trước khi rời đi, lúc lướt ngang qua cô, Diêu Chấn Đình khẽ liếc nhìn một cái. Trong ánh mắt ấy giấu thứ cảm xúc phức tạp khó nói, như lớp kính phủ sương, nhìn không rõ ràng.

Đợi đến khi cánh cửa phòng họp đóng chặt lại, Tống Tư Ngâm mới quay đầu nhìn người đàn ông phía đối diện.

Lệ Quân Sâm vẫn tựa lưng vào ghế, chiếc áo vest đen vắt trên khuỷu tay, để lộ chiếc sơ mi trắng được ủi phẳng phiu bên trong.

Cổ áo mở hai chiếc cúc, yết hầu dưới ánh đèn chuyển động tạo nên một đường cong lạnh lẽo, cứng cỏi.

Sắc mặt anh không tốt lắm, đôi mày hạ thấp, ngay cả đuôi mắt vốn dĩ ôn hòa ngày thường cũng lộ ra chút sắc bén, giống như cơn giận tích tụ ban nãy vẫn chưa tan hết.

“Rốt cuộc hai người vừa nói gì thế?” Tống Tư Ngâm đặt bút lên sổ, giọng hạ thấp vì sợ làm phiền các đồng nghiệp ở ngăn bên cạnh, nhưng vẫn không nhịn được mà rướn người tới, ánh mắt dừng lại trên đường xương hàm đang căng thẳng của anh.

Lệ Quân Sâm ngước mắt, vẻ lạnh lẽo trong con ngươi tan bớt, chỉ có giọng điệu vẫn thản nhiên: “Em không cần để tâm, chẳng qua là mấy lời mỉa mai chua chát thôi.”

Đầu ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, nhịp điệu chậm rãi nhưng mang theo sự kiên định, giống như đang trấn an, lại giống như đang cố ý làm nhẹ bớt chuyện gì đó.

Tống Tư Ngâm nhíu mày.

Cô quen biết Diêu Chấn Đình nửa năm nay, anh ta luôn ôn hòa chu đáo, nói năng có chừng mực, sao có thể nói ra những lời “mỉa mai chua chát” được?

“Diêu Chấn Đình không phải là người như vậy đâu.” Cô theo bản năng lên tiếng bênh vực, lời vừa ra khỏi miệng mới thấy không ổn, lén ngước mắt nhìn phản ứng của Lệ Quân Sâm.

Quả nhiên, khóe môi Lệ Quân Sâm khẽ nhếch lên, nhưng không có chút ý cười nào, đó là nụ cười lạnh.

“Em đánh giá cậu ta cao quá nhỉ.” Anh hơi nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp lại. Trong không khí dường như thoảng qua mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, mang theo chút áp lực: “Bênh vực người yêu cũ đến thế cơ à?”

“Em không có bênh vực anh ta!” Giọng Tống Tư Ngâm lập tức nhỏ hẳn đi, giống như đứa trẻ bị bắt quả tang làm sai chuyện, nhưng vành tai lại nóng bừng lên một cách không kiểm soát.

Cô và Diêu Chấn Đình chia tay trong êm đẹp, không có mấy chuyện máu chó, giờ nhiều lắm chỉ coi như bạn bình thường, sao lại thành “bênh vực” cho được.

Lệ Quân Sâm không đáp lời, chỉ im lặng nhìn cô. Ánh mắt anh trượt từ vành tai đỏ ửng xuống đôi môi đang mím chặt, nhìn đến mức khiến lòng cô hoảng loạn.

Vài giây sau, anh mới thong thả lên tiếng, giọng điệu mang theo chút tủi thân khó nhận ra: “Nhưng hiện tại anh là người yêu của em, anh rất không vui khi thấy em bênh vực cậu ta như vậy.”

“Anh làm bạn trai em từ bao giờ thế?” Câu này gần như thốt ra theo phản năng, Tống Tư Ngâm nói xong liền hối hận.

Mặt cô đỏ bừng lên ngay tức khắc, đỏ từ má xuống tận cổ, ngón tay vô thức siết chặt tập tài liệu nơi góc bàn.

Những hình ảnh tối qua đột ngột tràn về trong trí nhớ.

Cô mơ mơ màng màng tựa trong lòng anh, hình như được anh ôm ngủ suốt cả đêm. Nhiệt độ ấm áp bao bọc lấy cô, đến cả ác mộng cũng ít đi.

Lệ Quân Sâm rõ ràng cũng nhớ tới chuyện tối qua, vẻ lạnh lùng trong mắt tan biến hoàn toàn, thay vào đó là chút ý cười trêu chọc.

Anh đứng dậy vòng qua bên cạnh cô, không đợi cô phản ứng, bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng ôm lấy eo cô. Lực đạo vừa phải, không nặng, nhưng lại khiến cô cứng đờ người ngay lập tức.

“Không phải sao?” Anh cúi đầu, giọng hạ cực thấp, hơi thở lướt qua vành tai cô mang theo chút ngứa ngáy: “Vậy người bị anh ôm suốt cả đêm qua là ai thế?”

Mặt Tống Tư Ngâm càng đỏ hơn, như một quả anh đào chín mọng, ngay cả hơi thở cũng loạn nhịp.

Cô muốn đẩy anh ra, tay chống lên ngực anh, lại chạm phải làn da ấm nóng. Qua lớp sơ mi mỏng, cô cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ của anh.

“Anh đừng có cưỡng từ đoạt lý.” Cô nhỏ giọng phản bác, nhưng giọng nói mềm yếu chẳng có chút sức nặng nào, đến chính cô còn thấy không đủ sức thuyết phục.

Lệ Quân Sâm cười khẽ, sự rung động từ lồng ngực truyền qua lòng bàn tay đến eo cô, khiến cô càng thêm không tự nhiên.

“Tóm lại, quyết định vậy đi.” Anh siết chặt cánh tay, kéo cô sát vào lòng mình hơn. Hai người dán sát vào nhau, anh cúi đầu là có thể nhìn thấy xoáy tóc mềm mại trên đỉnh đầu cô: “Từ hôm nay trở đi, anh là bạn trai của em.”

Tống Tư Ngâm không phản kháng nữa.

Thực ra cô không ghét Lệ Quân Sâm, thậm chí còn có chút thích.

Anh luôn xuất hiện vào lúc cô cần nhất: mang cà phê nóng cho cô khi cô tăng ca, che ô đứng đợi dưới sảnh công ty khi trời mưa, ngay cả món tráng miệng cô vô tình nhắc đến, anh cũng đều ghi nhớ trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận