Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái tên này giống như một chiếc công tắc. Động tác của Lệ Quân Sâm đột nhiên trở nên kịch liệt hơn, như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Chiếc bàn làm việc rung chuyển rõ rệt, thậm chí còn va vào giá sách phía sau.

Tống Tư Ngâm cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ trôi dạt trong đại dương tình dục

Mỗi cú va chạm đều mang lại khoái cảm ngập đầu, khiến cô mất hết lý trí. Khi cao trào ập đến, não bộ cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể ôm chặt lấy người đàn ông trên người như bám lấy khúc gỗ trôi duy nhất.

Lệ Quân Sâm cảm nhận được sự co rút bên trong cô, cuối cùng cũng chạm tới điểm giới hạn.

Anh thâm nhập thật sâu vào cơ thể cô, quy đầu chạm tới nơi sâu nhất trong tiểu huyệt, rót trọn dòng chất lỏng nóng rực vào bên trong.

Trong suốt quá trình đó, anh chưa từng rời khỏi cơ thể cô, mà luôn duy trì sự kết hợp thân mật nhất.

Khi mọi thứ lắng xuống, trong văn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai người. Tống Tư Ngâm nằm rũ rượi trên mặt bàn, khắp người là lớp mồ hôi mỏng sau màn ân ái.

Lệ Quân Sâm cúi đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Anh vươn tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, động tác dịu dàng đến lạ lùng.

“Cuộc họp chuyển sang ngày mai.” Anh thấp giọng nói, giống như đang giải thích, lại như đang an ủi.

Tống Tư Ngâm không trả lời.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn trần nhà, cảm nhận dư chấn vẫn chưa tan trong cơ thể.

Ngay tại nơi họ thường làm việc, mọi thứ vừa rồi dường như không chân thật.

Nhưng cảm giác đau nhức và đống hỗn độn dưới đất đều nhắc nhở cô — tất cả đều đã thực sự xảy ra.

Và khi Lệ Quân Sâm bế cô từ trên bàn lên, đi về phía phòng tắm, cô đã mệt đến mức không muốn cử động dù chỉ là một ngón tay.

Tống Tư Ngâm mang đôi giày cao gót màu nude bước vào bộ phận thiết kế.

Tiếng gót giày gõ xuống sàn nhà thanh thúy, văn phòng vốn đang xì xào bàn tán bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

Cô vờ như không nhận ra những ánh mắt đang đổ dồn sau lưng mình, đi thẳng về phía văn phòng giám đốc.

Ba tháng trước cô chỉ là một trưởng bộ phận thiết kế vừa nhảy việc sang, vậy mà giờ đã ngồi lên vị trí giám đốc. Tốc độ thăng chức này đến chính cô cũng thấy khó tin.

Thế nhưng cả công ty không một ai dám có ý kiến, bởi ai nấy đều biết, cô là người của Lệ Quân Sâm.

Đầu ngón tay vừa chạm vào nắm cửa văn phòng, phía sau đã truyền đến hai giọng nói hạ thấp:— “Cậu nói xem giám đốc Tống… thực sự là bạn gái của tổng giám đốc Lệ sao?”— “Khó nói lắm, nhưng chắc chắn là có quan hệ. Nếu không sao có thể thăng chức nhanh như vậy?”— “Suỵt! Đừng nói nữa, cô ấy quay đầu lại kìa!”

Tống Tư Ngâm không hề dừng bước, đẩy cửa đi vào.

Cô tựa lưng vào bàn làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa cao ốc san sát nhau.

Cô biết, mọi người đều nghĩ cô dựa vào Lệ Quân Sâm đi cửa sau mới có ngày hôm nay, nhưng chỉ cô mới rõ, ba tháng qua mình đã thức trắng bao nhiêu đêm, sửa lại bao nhiêu bản thiết kế.

Điện thoại nội bộ trên bàn bỗng reo lên, là giọng của lễ tân: “Giám đốc Tống, bảo vệ dưới lầu hỏi, cậu Lệ Quân Hạo muốn lên gặp, có cho phép không ạ?”

Lệ Quân Hạo?

Người em trai chỉ phụ trách mảng phim ảnh và game của tập đoàn, sao lại đột nhiên đến trụ sở chính?

Cô ngập ngừng giây lát rồi đáp: “Cho cậu ấy lên đi.”

Chưa đầy hai phút sau khi gác máy, bên ngoài văn phòng đã rộ lên tiếng xôn xao, kèm theo lời chào hỏi cung kính của nhân viên:— “Chào Tiểu Lệ tổng!”— “Tiểu Lệ tổng, sao hôm nay ngài lại có rảnh ghé qua trụ sở chính vậy?”

Giọng của Lệ Quân Hạo vang lên đầy vẻ ngông cuồng: “Đến thăm anh trai tôi, tiện thể… làm quen với vị giám đốc mới của công ty chúng ta.”

Tống Tư Ngâm nhướn mày, vừa định đứng dậy thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra.

Lệ Quân Hạo mặc một chiếc áo hoodie hàng hiệu, quần jeans rách gối, , hoàn toàn lệch tông với tòa nhà đậm mùi thương trường này.

Anh ta thò đầu nhìn quanh một vòng, đến khi ánh mắt dừng lại trên người Tống Tư Ngâm thì sáng lên: “Cô là Tống Tư Ngâm à? Đúng là xinh thật, bảo sao anh tôi để tâm đến cô như vậy.”

Tống Tư Ngâm đứng dậy, giọng bình thản: “Cậu Lệ tìm tôi có việc gì?”

“Không có việc thì không được đến thăm cô à?” Lệ Quân Hạo xoay xoay chiếc chìa khóa xe trong tay, bước đến trước bàn làm việc, “Tôi nghe nói, cô chỉ mất ba tháng từ vị trí trưởng bộ phận lên vị trí giám đốc, anh trai tôi chắc là đã mở không ít cửa sau cho cô nhỉ? Ví dụ như phương án thiết kế dự án bất động sản tháng trước, rõ ràng có những bản tốt hơn, nhưng cuối cùng lại chọn của cô.”

Ngón tay đang cầm tách cà phê của cô siết chặt lại, nhưng giọng điệu vẫn giữ được vẻ bình tĩnh: “Nếu cậu Lệ có thắc mắc về dự án, có thể đi hỏi tổng giám đốc Lệ, hoặc kiểm tra biên bản thẩm định dự án. Phương án của tôi được thông qua là nhờ vào số liệu và phân tích thị trường, không phải dựa vào quan hệ.”

Lệ Quân Hạo bĩu môi, định nói gì đó thì điện thoại trong túi reo lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận