Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ta liếc nhìn màn hình, lập tức thu lại vẻ ngông nghênh, bắt máy: “Anh, em đang ở văn phòng giám đốc Tống… Được rồi, được rồi, em lên ngay đây.”

Cúp máy, cậu ta làm mặt quỷ với Tống Tư Ngâm: “Anh tôi gọi rồi, quay lại nói chuyện với cô sau.”

Nói xong liền xoay người chạy biến, ngay cả cửa cũng quên đóng.

Tống Tư Ngâm bất lực lắc đầu, đi tới định đóng cửa thì đúng lúc nhìn thấy cửa thang máy ở cuối hành lang mở ra.

Lệ Quân Sâm diện bộ vest màu xám đen, vóc dáng cao lớn vững chãi, chiếc đồng hồ cơ lộ ra dưới cổ tay áo ánh lên vẻ lạnh lùng dưới nắng sớm. Nhìn thấy cô, anh khựng bước, đôi lông mày hơi nhíu lại: “Nó đến tìm em à?”

“Vừa mới đi.” Tống Tư Ngâm né người nhường chỗ cho anh vào, “Cậu ấy nói… đến thăm em.”

Lệ Quân Sâm đi tới ngồi xuống ghế sofa, ngón tay cởi khuy áo vest, giọng lạnh đi vài phần: “Em đừng để ý đến nó, nó chỉ ăn no rửng mỡ thôi.”

Tống Tư Ngâm gật đầu, cô vốn cũng không để tâm.

Cô chỉ nghe nói Lệ Quân Hạo là một thiếu gia ăn chơi trác táng, thích giao du với các minh tinh và hot girl mạng.

Sau đó Lệ Quân Sâm quay về văn phòng tầng cao nhất, đúng lúc thấy Lệ Quân Hạo đang ung dung ngồi vắt chân trên sofa.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm tối sầm, giọng trầm lạnh: “Em đến đây làm gì?”

Từ hướng văn phòng tầng cao nhất truyền đến một trận tiếng cãi vã, thoáng nghe thấy giọng Lệ Quân Hạo: “Anh! Em chỉ muốn xem xem là ai đã khiến anh mê mẩn đến mức này, anh có cần dữ dằn thế không?

“Anh hỏi em, đến trụ sở chính làm gì?” Giọng Lệ Quân Sâm nén giận.

“Em đã bảo rồi, đến thăm anh, tiện thể hỏi về chuyện của giám đốc Tống… Mọi người đều nói anh mở cửa sau cho cô ấy, em chẳng phải định thanh minh giúp anh sao?”

“Từ bao giờ đến lượt em chất vấn anh?”

“Em đâu có chất vấn anh!” Giọng Lệ Quân Hạo trở nên uất ức, “Anh đừng giận mà, em chỉ tò mò thôi…”

“Không có việc gì làm thì đi chạy vài vòng đi,” Lệ Quân Sâm ngắt lời, “Nghe nói dạo này em theo đuổi cô minh tinh đó, lại bị từ chối rồi à?”

“Anh! Anh đừng có bới móc nỗi đau của em chứ!” Giọng Lệ Quân Hạo vút cao rồi nhanh chóng hạ thấp xuống, “Em biết lỗi rồi không được sao?”

“Cút.” Giọng Lệ Quân Sâm lạnh như băng.

Không lâu sau, cửa thang máy lại mở ra, Lệ Quân Hạo lủi thủi đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua văn phòng của Tống Tư Ngâm, cậu ta còn làm khẩu hình với cô: “Cô cẩn thận nhé, hôm nay tâm trạng anh tôi không tốt đâu.”

Tống Tư Ngâm nhìn bóng cậu ta biến mất trong thang máy, xoay người trở lại văn phòng.

Lệ Quân Sâm vẫn ngồi trên sofa, ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm, đôi mày nhíu chặt.

Cô bước tới, lấy chiếc bật lửa từ trong ngăn kéo đưa cho anh: “Đừng chấp nhặt với cậu ấy, cậu ấy vẫn còn trẻ con mà.”

Lệ Quân Sâm ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, giọng dịu đi vài phần:”Nó không làm khó em chứ?”

“Không có.” Tống Tư Ngâm ngồi xuống bên cạnh anh. “Chỉ là… mấy lời đồn đại trong công ty…”

“Không cần quan tâm.” Lệ Quân Sâm ngắt lời, đầu ngón tay khẽ chạm mu bàn tay cô. “Anh biết năng lực của em, người khác nói gì, không quan trọng.”

Đầu ngón tay anh mang theo hơi lạnh, khoảnh khắc chạm vào da thịt cô, tim Tống Tư Ngâm bỗng hẫng một nhịp. Cô theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng đã bị anh nhẹ nhàng nắm lấy.

Trong văn phòng rất yên tĩnh, ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính hắt vào, đậu trên hai bàn tay đang đan vào nhau, khiến không khí cũng trở nên ám muội.

“Tối nay đi ăn cùng anh nhé?” Giọng Lệ Quân Sâm trầm thấp, mang theo vài phần dịu dàng khó nhận ra.

Tống Tư Ngâm nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, gật đầu: “Vâng.”

Anh buông tay cô ra, đứng dậy chỉnh lại bộ vest: “Anh về văn phòng trước, chiều nay có cuộc họp, xong việc anh qua đón em.”

“Vâng.”

Lệ Quân Sâm đi tới cửa, quay đầu lại nhìn cô một cái, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt rồi mới đẩy cửa rời đi.

Tống Tư Ngâm ngồi trên sofa, hơi ấm từ tay anh vẫn còn vương vấn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, không kìm được mà khẽ mỉm cười.

Có lẽ những lời đồn thổi đó sẽ chẳng bao giờ biến mất, nhưng chỉ cần Lệ Quân Sâm tin tưởng cô, thế là đủ rồi.

Hoàng hôn chiều thứ Sáu, thành phố chìm trong sắc nắng hồng cam dịu ngọt, dòng xe cộ trên cầu vượt dệt thành một dòng sông ánh sáng lững lờ trôi.

Chiếc sedan màu đen chạy êm ái vào con đường rợp bóng cây trước khu chung cư. Lệ Quân Sâm tắt máy, khoang xe lập tức yên tĩnh lại.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh đèn đường xuyên qua cửa kính, đổ xuống khuôn mặt góc cạnh của anh những mảng sáng tối nhạt nhòa, hàng lông mi dài hiện rõ từng sợi.

“Đúng rồi,” Anh đột nhiên lên tiếng, giọng thấp hơn thường lệ, mang theo chút thư thái đặc trưng của buổi chiều tà, “Tính ra chúng ta quen nhau cũng được ba tháng rồi, em chuyển đến ở cùng anh được chứ?”

Tim Tống Tư Ngâm hẫng một nhịp, tựa như có thứ gì đó khẽ va chạm vào, ngay cả nhịp thở cũng chậm lại nửa giây.

Thật ra cô đã sớm dự cảm được, thời gian qua anh vẫn thường vô ý hay hữu ý nhắc về chuyện nhà cửa, chỉ là không ngờ anh lại nói một cách trực tiếp như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận