Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quân Sâm, chiếc túi này anh lấy từ đâu vậy?” Cô ngẩng đầu, trong mắt đầy nghi hoặc.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm dừng trên chiếc túi, trở nên trầm lắng, giọng cũng thấp đi: “Chẳng phải lúc đó em nói không cần nữa sao?”

“Hả?” Tống Tư Ngâm ngẩn người, chiếc túi trong tay suýt chút nữa tuột xuống, “Đây là quà trúng thưởng của em mà, em nói không cần hồi nào? Với lại nó được giấu dưới gầm sofa nhà em mà? Sau đó em tìm lại không thấy, em còn tưởng bị mất rồi.”

Lông mày Lệ Quân Sâm khẽ nhíu lại, im lặng vài giây mới chậm rãi lên tiếng: “Là Diêu Chấn Đình đưa cho anh. Cậu ta nói em không muốn nhận đồ của anh, không muốn giữ lại, nên nhờ cậu ta trả lại cho anh.”

Đến lúc này Tống Tư Ngâm mới vỡ lẽ.

Chắc là Diêu Chấn Đình thấy chiếc túi dưới gầm sofa, tưởng cô thực sự không muốn lấy, lại biết chiếc túi này là do Lệ Quân Sâm tặng nên đã tự ý mang đi trả.

“Em không hề nói là không cần…” Cô lí nhí, trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp.

Trước đây cô cứ ngỡ lần trúng thưởng đó là tình cờ, giờ mới hiểu ra, làm gì có sự tình cờ nào, rõ ràng là Lệ Quân Sâm đã đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Anh biết cô thích kiểu túi này nhưng lại sợ cô áp lực nếu tặng một cách lộ liễu, nên mới dùng cách trúng thưởng, không ngờ cuối cùng lại bị Diêu Chấn Đình làm hỏng chuyện.

Lệ Quân Sâm nhìn ánh nước long lanh trong mắt cô, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, giọng dịu xuống: “Xin lỗi em, anh đã không hỏi rõ mà đã tin lời cậu ta.”

“Không phải lỗi của anh.” Tống Tư Ngâm lắc đầu, ngước nhìn anh, ánh mắt đầy cảm động, “Em không ngờ anh lại vì em mà tốn nhiều tâm tư đến vậy.”

Yết hầu của Lệ Quân Sâm khẽ chuyển động, anh không nói gì, chỉ đưa tay kéo cô vào lòng.

Vòng tay anh ấm áp, mang theo mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc. Tống Tư Ngâm tựa vào ngực anh, nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh, dần dần hòa cùng nhịp tim của chính mình.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua kính chiếu vào, rơi trên người họ, hương hoa tường vi theo gió thổi vào, cả căn phòng ngập tràn bầu không khí ám muội mà dịu dàng.

“Sau này, đây chính là nhà của chúng ta.” Giọng Lệ Quân Sâm vang lên trên đỉnh đầu cô, trầm thấp và mang theo sức nặng của một lời hứa.

Tống Tư Ngâm gật đầu thật mạnh, vùi mặt vào ngực áo sơ mi của anh, khóe miệng không kìm được mà cong lên.

Cơn gió chiều thứ Sáu mang theo cái nóng ẩm đầu hạ, tạt vào bức tường kính trên tầng cao nhất của tập đoàn Lệ thị.

Đầu ngón tay Tống Tư Ngâm kẹp bản thảo hợp tác vừa mới in xong, mép giấy bị cô vô thức gấp thành một vệt hằn nông.

Khi ngước mắt lên, cô bắt gặp Lệ Quân Sâm đang đứng ở cửa văn phòng. Bộ vest xám bạc khiến bờ vai anh càng thêm thẳng tắp, nhưng giữa hàng mày lại vương một tầng u ám khó tan.

“Chuyện trao đổi với bên Diêu thị… em xác định muốn tự mình đi à?” Giọng anh trầm hơn thường ngày, ánh mắt dừng trên hàng mi đang rũ xuống của cô.

Tống Tư Ngâm buông mép giấy ra, khi ngước lên, vẻ thẫn thờ ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại sự bình tĩnh đầy chuyên nghiệp: “Dự án này là do em khởi xướng, em trực tiếp làm việc sẽ thuận tiện hơn.”

“Diêu Ngân Linh…” Yết hầu Lệ Quân Sâm khẽ chuyển động, lời định nói lại nghẹn nơi đầu lưỡi.

Anh không nói cho cô biết chuyện tuần trước mình vô tình nghe thấy người trong nhánh phụ của nhà họ Diêu tán gẫu, rằng Diêu Ngân Linh đến nay vẫn ôm hận chuyện năm xưa bị Tống Tư Ngâm vượt mặt trong cuộc thi thiết kế.

Anh càng không thể nói về chuyện cũ mà anh đã tra được: hồi đại học Diêu Ngân Linh từng cố tình giấu bài dự thi của Tống Tư Ngâm đi.

Những lời này giống như cố ý nhắc nhở, ngược lại sẽ khiến anh có vẻ không tin tưởng cô.

Tống Tư Ngâm dường như đoán thấu nỗi lo âu của anh, ngón tay cô gõ nhẹ lên bản thảo trên bàn, giọng nói mang theo chút ý cười nhàn nhạt: “Em biết anh lo lắng điều gì. Nhưng chuyện cũ đã qua rồi, hiện tại chúng ta đang bàn chuyện công việc, không phải tính sổ nợ cũ.”

Cô nhìn anh, ánh mắt sáng rực: “Em có thể đối mặt với cô ta.”

Văn phòng lặng đi vài giây, tiếng ve ngoài cửa sổ khe khẽ vọng vào.

Nhìn dáng vẻ quyết đoán của cô, cuối cùng Lệ Quân Sâm chỉ gật đầu, đưa tay vén lọn tóc mai xõa trên vai cô. Động tác tự nhiên như thể đã thực hiện hàng nghìn lần, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào sợi tóc, anh lại khẽ thu tay về.

“Vậy được,” Anh cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế, “Anh còn một cuộc họp phải dự, bên này giao lại cho em.”

Cửa vừa đóng lại, Tống Tư Ngâm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Ngón tay lướt qua lọn tóc vừa được Lệ Quân Sâm chạm vào, trong lòng dâng lên một chút hơi ấm ngứa ngáy, nhưng rất nhanh đã bị cuộc gặp mặt sắp tới đè xuống.

Cô lật bản thảo hợp tác, ngón tay khựng lại ở dòng chữ “Đại diện nhà họ Diêu: Diêu Ngân Linh”, sau đó lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho trợ lý: “Chuẩn bị phòng họp, mười phút nữa bắt đầu.”

Mười phút sau, cửa phòng họp bị đẩy ra.

Diêu Ngân Linh dẫm trên đôi giày cao gót mười phân bước vào, bộ đồ vest màu trắng kem tôn lên làn da trắng tuyết, chiếc túi xách phiên bản giới hạn trên tay cô ta lấp lánh đến hoa mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận