Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lau lâu thế à?”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Tống Tư Ngâm quay đầu lại, vừa hay thấy Lệ Quân Sâm bước ra từ phòng tắm bên kia.

Anh mặc chiếc áo ngủ bằng lụa màu đen, dây thắt lưng buộc hờ hững để lộ những đường nét cơ bụng săn chắc, ngọn tóc còn đọng nước trượt dọc theo cổ rồi lặn mất tăm vào sau cổ áo.

Trên tay anh cầm một chiếc máy sấy tóc màu trắng, khẽ hất cằm về phía cô: “Em lại đây.”

Tống Tư Ngâm đặt chiếc khăn trên tay lên tay vịn sofa, bước chân nhẹ nhàng đi tới. Chẳng đợi Lệ Quân Sâm ngồi xuống, cô đã trực tiếp ngồi lên đùi anh, hai tay choàng qua cổ, gò má khẽ cọ vào cằm anh.

Bàn tay Lệ Quân Sâm tự nhiên ôm lấy eo cô, đầu ngón tay cách một lớp vải áo choàng tắm vẫn có thể cảm nhận được vùng thịt mềm sau thắt lưng cô.

Anh cúi đầu nhìn nghiêng khuôn mặt cô dưới làn tóc ướt, đột ngột lên tiếng: “Hồi em ở bên Diêu Chấn Đình, hai người thường làm gì?”

Tống Tư Ngâm sững lại, ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt Lệ Quân Sâm rất bình thản, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng cô luôn cảm thấy dưới sự tĩnh lặng đó đang ẩn giấu điều gì đó.

Cô suy nghĩ một chút rồi thành thật trả lời: “Cũng không có gì… thỉnh thoảng cùng nhau đi ăn cơm, phần lớn thời gian anh ta đều bận, số lần gặp mặt không nhiều lắm. Ồ đúng rồi, đôi khi tóc em chưa khô, anh ta cũng giúp em sấy tóc.”

“Tần suất có nhiều không?” Ngón tay Lệ Quân Sâm khẽ mơn trớn bên hông cô, giọng thấp xuống, trong mắt âm thầm lan ra một tầng khí lạnh, tựa như mặt hồ phủ thêm lớp băng mỏng.

Tống Tư Ngâm vội vàng lắc đầu, ngón tay vô thức mân mê cổ áo ngủ của anh: “Bình thường thôi ạ, cũng chỉ hai ba lần thôi. Anh ta không giống anh, lúc nào cũng càm ràm em tóc không sấy khô sẽ bị đau đầu.”

Lệ Quân Sâm không nói gì, cầm máy sấy lên nhấn công tắc, làn gió ấm áp lướt qua đỉnh đầu Tống Tư Ngâm. Ngón tay anh luồn vào tóc cô, động tác rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo lực đạo vừa phải.

Vài giây sau, anh lại lên tiếng, giọng nói lẫn trong tiếng ù ù của máy sấy nhưng lại rõ mồn một: “Cũng ngồi lên đùi cậu ta như thế này sao?”

“Không có!” Tống Tư Ngâm lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ hốt hoảng vì sợ anh hiểu lầm, “Em và anh ta chưa bao giờ như thế này cả, chỉ như bạn bè bình thường thôi… Với lại lúc đó em cũng không thích anh ta, sao có thể thân mật thế này được.”

Vừa nói, cơ thể cô vừa không nhịn được mà cựa quậy, muốn nép sát vào anh hơn nữa.

Lệ Quân Sâm lại đưa tay ấn nhẹ đầu cô, dùng đầu ngón tay gõ vào trán cô: “Ngồi im nào, gió thổi lệch hết rồi.”

Tống Tư Ngâm lè lưỡi, ngoan ngoãn thu lại động tác nhưng không ngồi thẳng dậy nữa mà thuận theo lực của anh trượt xuống, lười biếng nằm bò trên đùi anh, hai tay ôm lấy bắp đùi, gò má áp sát vào vạt áo ngủ của anh.

Cổ áo choàng tắm của cô hơi lỏng, khi cúi người, phần ngực mềm mại khẽ ép sát vào chân anh, cách một lớp vải mỏng manh, có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại đó.

Động tác của Lệ Quân Sâm khựng lại, yết hầu vô thức chuyển động.

Cúi mắt xuống, vừa hay thấy làn da trắng mịn lộ ra nơi cổ áo, sắc hồng nhàn nhạt cùng đường cong nhấp nhô nơi ngực cô.

Làn gió ấm vẫn đang sấy tóc cô, nhưng sự chú ý của anh đã bị cảm giác trên đùi kéo đi sạch sẽ. Phía dưới dần có phản ứng, cứng ngắc chạm vào bên hông cô.

Tống Tư Ngâm cũng nhanh chóng cảm nhận được vật cứng đó, gương mặt đỏ bừng lên, ngay cả vành tai cũng nóng rực.

Cô vùi mặt trên đùi anh không dám ngẩng lên, ngón tay siết chặt lấy lớp vải lụa trên người anh.

Thật ra chính cô cũng không hiểu vì sao, mỗi khi ở bên Lệ Quân Sâm, cô luôn không nhịn được muốn lại gần anh.

Ở bên Diêu Chấn Đình, cô lúc nào cũng khách sáo, xa cách, ngay cả nắm tay cũng thấy gượng gạo.

Nhưng đối với Lệ Quân Sâm, cô lại luôn muốn như lúc này, dính lấy anh, ngửi mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, cảm nhận nhiệt độ từ những ngón tay anh đan qua kẽ tóc.

Tiếng máy sấy dừng lại.

Lệ Quân Sâm đặt máy sấy sang một bên, ngón tay nhẹ nhàng chải lại mái tóc dài đã khô của cô, đầu ngón tay đôi khi lướt qua vành tai khiến cô khẽ run rẩy. Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, ngồi lại trên đùi anh, vòng tay ôm lấy cổ anh một lần nữa, chóp mũi cọ nhẹ vào mũi anh: “Sấy xong rồi ạ?”

Nhìn gò má đỏ bừng của cô, vẻ lạnh lẽo trong mắt Lệ Quân Sâm đã tan biến từ lâu, thay vào đó là nụ cười dịu dàng.

Anh cúi đầu mổ nhẹ lên khóe môi cô một cái: “Sao lại dính người thế này? Vừa nãy còn đang tính toán với anh chuyện dạo này anh ít dành thời gian cho em mà.”

“Thì chẳng phải tại anh bận sao.” Tống Tư Ngâm lí nhí, ngón tay quấn lấy dây đai áo ngủ của anh, bỗng nhớ tới lời người làm nói chiều nay liền ngẩng đầu nhìn anh: “Đúng rồi, em nghe nói… Diêu Ngân Linh cùng em trai anh đi gặp ông nội rồi, hình như ngày đính hôn của hai người họ cũng định xong rồi?”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, ngón tay bóp nhẹ cằm cô: “Tin tức cũng nhạy bén đấy. Sao nào, em hâm mộ à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận