Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai hâm mộ chứ!” Tống Tư Ngâm lập tức phản bác, nhưng hơi không dám nhìn vào mắt anh, “Em chỉ hỏi vu vơ thôi…”

Lệ Quân Sâm khẽ cười, kéo cô sát vào lòng, để ngực cô áp lên lồng ngực anh, có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn của anh.

“Em không có!” Tống Tư Ngâm vội vàng lắc đầu, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn, “Em thấy bây giờ thế này rất tốt, kết hôn phiền phức lắm, còn phải lo bao nhiêu chuyện…”

Nụ cười trên mặt Lệ Quân Sâm nhạt đi đôi chút, lông mày khẽ nhíu lại, đôi bàn tay nâng lấy mặt cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình: “Không muốn kết hôn với anh sao?”

Tống Tư Ngâm im lặng.

Cô biết Lệ Quân Sâm đối xử tốt với mình, tốt đến mức chiều chuộng cô như một đứa trẻ, người trong trang viên đều biết cô là người được Lệ tiên sinh đặt lên đầu quả tim.

Nhưng chuyện kết hôn, cô thực sự chưa từng cân nhắc qua. Giống như hồi ở bên Diêu Chấn Đình, đối phương từng nhắc tới một lần, cô cũng không ngần ngại mà từ chối.

Cô không phải không thích Lệ Quân Sâm, chỉ là cứ hễ nghĩ tới hai chữ “kết hôn”, lòng cô lại phát hoảng một cách khó hiểu, như thể một khi bị hai chữ này cầm tù, những ngày tháng tươi đẹp hiện tại sẽ biến mất.

Lệ Quân Sâm nhìn hàng mi đang rủ xuống của cô, cũng không truy hỏi thêm nữa.

Anh biết nỗi lo lắng trong lòng cô, cô giống như một chú chim nhỏ sợ bị nhốt vào lồng, dù có thích đến mấy cũng không dám dễ dàng dừng chân ở một nơi nào đó.

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô, giọng điệu đầy vẻ trấn an: “Không vội, anh đợi em. Khi nào em nghĩ thông suốt rồi, chúng ta sẽ bàn chuyện kết hôn.”

Nói xong, anh giữ sau đầu cô, cúi xuống hôn lên môi cô.

Tim Tống Tư Ngâm lập tức đập nhanh hơn. Các ngón tay cô siết chặt áo ngủ của anh, chậm rãi nhắm mắt lại, đáp lại nụ hôn ấy.

Nụ hôn của Lệ Quân Sâm rất dịu dàng nhưng lại mang theo sự chiếm hữu không thể khước từ, từ đôi môi trượt xuống cằm rồi đến cổ, khiến toàn thân cô nhũn ra.

Chẳng mấy chốc, Lệ Quân Sâm đã ép cô xuống sofa, vạt áo ngủ màu đen tản ra, phủ lên chiếc áo choàng tắm màu trắng kem của cô.

Tống Tư Ngâm ôm cổ anh, cảm nhận nhiệt độ trên cơ thể anh, nhưng trong lòng lại âm thầm dâng lên một tia bất an.

Cô cọ cọ vào má anh, đầu mũi vương vấn mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ: Những ngày tháng được anh chiều chuộng, yêu thương thế này, liệu còn kéo dài được bao lâu? Liệu anh có đợi đến mức mất kiên nhẫn, liệu có giống như Diêu Chấn Đình, cuối cùng vẫn sẽ rời bỏ cô không?

Lệ Quân Sâm dường như nhận ra cô đang thất thần, anh hôn lên khóe mắt cô, ngón tay nhẹ nhàng xoa tóc cô: “Nghĩ gì thế?”

Tống Tư Ngâm lắc đầu, vùi mặt vào hõm cổ anh, giọng nói nghèn nghẹn: “Không có gì, chỉ là thấy… bây giờ thế này rất tốt.”

Lệ Quân Sâm không hỏi thêm, chỉ ôm cô chặt hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, khẽ nói: “Sẽ mãi tốt đẹp như thế này thôi.”

Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua kính hắt vào bóng hình lồng ghép của hai người, gió đêm khẽ thổi tấm rèm cửa, mang theo hương hoa dành dành trong trang viên âm thầm lan tỏa khắp căn phòng

Tống Tư Ngâm dựa vào lòng Lệ Quân Sâm, lắng nghe nhịp tim trầm ổn của anh, sự bất an trong lòng dần dần nhạt đi đôi chút.

Bàn tay anh lại rơi xuống lần nữa, vỗ mạnh lên bên mông còn lại, để lại những dấu ngón tay đối xứng đỏ hồng. “Gọi anh là chồng.”

Thế giới bỗng chốc yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng hít thở khe khẽ của hai người.

Lệ Quân Sâm không lập tức rời đi. Đầu ngón tay anh vẫn quấn lấy một lọn tóc của cô, chóp mũi kề sát vùng da mỏng manh nhạy cảm sau tai.

Hơi thở ấm nóng phả qua, mang theo cảm giác ngứa ngáy khiến người ta run rẩy.

“Em trở nên không yên phận thế này sao?” Anh cười khẽ, giọng nói trầm thấp rung động từ lồng ngực, xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh truyền rõ mồn một vào sống lưng cô.

Tim Tống Tư Ngâm đập thót một cái.

Cô biết những cảm xúc dỗi hờn nhỏ nhặt vì bị bỏ rơi mấy ngày qua đã bị anh nhận ra. Nhưng cô không ngờ anh lại vạch trần trực tiếp đến thế. Cô siết chặt vạt áo ngủ bằng lụa, khiến nó nhăn nhúm trong lòng bàn tay.

Sự tủi thân tựa như những dây leo nhỏ, âm thầm quấn lấy trái tim.

Cô không muốn thừa nhận, càng không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt anh, vì vậy chỉ bướng bỉnh mím chặt môi, hướng mắt nhìn ra màn đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm tối sầm lại. Chút dịu dàng còn sót lại nhanh chóng tan biến, thay vào đó là luồng ám lưu sâu thẳm đầy chiếm hữu.

Anh đột ngột cúi người, cánh tay luồn qua khoeo chân và lưng cô, dễ dàng bế thốc cô lên theo kiểu công chúa.

“A!” Tống Tư Ngâm không kịp đề phòng, khẽ thốt lên một tiếng, tay theo bản năng ôm lấy cổ anh.

Anh bế cô đi vài bước đến cạnh chiếc sofa nhung lớn trước cửa sổ sát đất. Không cho cô bất kỳ thời gian để phản ứng, anh cúi người ép cô lún sâu vào lớp đệm mềm mại.

Sức nặng cơ thể và sự đàn hồi của sofa khiến cô khẽ nảy lên rồi lại lún xuống sâu hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận