Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời vừa dứt, không khí trong phòng khách lập tức đóng băng.

Không khí như đông cứng lại, ngay cả hương hoa quế ngọt ngào cũng trở nên nồng nặc đến khó chịu.

Nụ cười trên mặt Lệ lão gia hoàn toàn biến mất, bàn tay đang cầm ấm trà khựng lại giữa không trung, ánh mắt ông đảo qua đảo lại giữa Tống Tư Ngâm và Lệ Quân Sâm.

Cánh tay Lệ Quân Sâm đang ôm vai Tống Tư Ngâm siết chặt lại.

Anh chậm rãi ngước mắt nhìn Diêu Ngân Linh, ánh mắt lạnh như băng giá: “Ý của cô là, tôi ở Lệ thị làm việc tư lợi, dùng chức quyền để trải thảm cho cô ấy?”

Giọng anh không cao nhưng mang theo áp lực nghẹt thở. Diêu Ngân Linh rụt cổ lại theo bản năng nhưng vẫn cố chấp vênh mặt lên: “Nếu không thì sao ạ? Anh cả Lệ, anh không thể nói rằng hồi ở Diêu thị cô ta biểu hiện bình thường mà sang Lệ thị cái là biến thành thiên tài ngay được chứ? Chẳng phải quá trùng hợp sao?”

Tống Tư Ngâm hít một hơi thật sâu, nén cơn giận trong lòng, cô nhìn thẳng vào Diêu Ngân Linh, giọng bình thản nhưng kiên định: “Hồi ở Diêu thị, tôi phụ trách dòng sản phẩm cấp thấp, tài nguyên và dự án đều hạn chế, thành tích đương nhiên không nổi bật. Nhưng trước khi rời khỏi Diêu thị, phương án thiết kế khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố do tôi nộp lên chẳng phải sau này đã trở thành địa điểm du lịch cực kỳ ăn khách sao? Còn tại Lệ thị, dự án đầu tiên tôi tiếp nhận đã mang về mức tăng trưởng doanh thu 30%, những phương án sau đó đều được Hội đồng quản trị thông qua. Tôi dựa vào năng lực và hiệu quả công việc, hoàn toàn không hổ thẹn với lòng mình.”

“Năng lực? Hiệu quả?” Diêu Ngân Linh cười nhạt, giọng cao vút: “Tống Tư Ngâm, cô đừng có dát vàng lên mặt mình nữa! Một kẻ xuất thân từ gia đình bình thường, bố mẹ đều là công nhân nhà máy, cô lấy tư cách gì để liên hôn với gia tộc họ Lệ? Lấy tư cách gì ngồi vào ghế giám đốc thiết kế? Nếu không dựa vào anh cả Lệ, cả đời này cô cũng đừng mơ bước chân được vào giới này!”

“Đủ rồi!” Lệ lão gia tử mạnh tay đặt ấm trà xuống, giọng đầy giận dữ: “Ngân Linh, hôm nay chỉ là một bữa cơm gia đình giản đơn, không phải để cháu đến đây gây chuyện! Tư Ngâm là người thế nào trong lòng ta tự có nhận định, không đến lượt cháu ở đây nói ra nói vào!”

Bị khiển trách, vành mắt Diêu Ngân Linh đỏ hoe nhưng vẫn ấm ức lườm Tống Tư Ngâm: “Ông ơi, cháu chỉ nói sự thật thôi, sao ông lại bênh vực người ngoài…”

“Câm miệng!” Giọng Lệ Quân Sâm còn lạnh hơn cả lão gia tử, “Còn dám nói thêm một chữ nào nữa, cô lập tức cút khỏi đây cho tôi.”

Diêu Ngân Linh bị ánh mắt của anh dọa cho khiếp sợ, uất ức cắn môi, nước mắt chực trào ra.

Tống Tư Ngâm nhìn bộ dạng đó chỉ thấy phiền lòng.

Cô nhớ lại lần trước khi tới gặp bố mẹ Diêu Chấn Đình, cũng là Diêu Ngân Linh xông vào nói cô mưu đồ tài sản nhà họ Diêu, phá nát bữa cơm khiến cô và Diêu Chấn Đình chia tay.

Sao đến bây giờ, cô vẫn không thoát khỏi người phụ nữ này?

Ngay lúc tâm trí rối loạn, dưới bàn bỗng truyền tới một cảm giác ấm áp.

Cô cúi xuống nhìn, bàn tay Lệ Quân Sâm đã lặng lẽ vươn qua, nắm lấy tay cô thật chặt. Lòng bàn tay anh rộng lớn và ấm nóng, mang theo sức mạnh khiến người ta an lòng, đầu ngón tay còn khẽ vuốt ve mu bàn tay cô như một lời an ủi không lời.

Bờ vai đang căng cứng của Tống Tư Ngâm hơi thả lỏng, sự bực bội trong lòng cũng tan đi hơn nửa.

Cô nghiêng đầu nhìn Lệ Quân Sâm, trong mắt anh không còn vẻ lạnh lẽo ban nãy mà chỉ còn sự vỗ về dịu dàng, như muốn nói “Có anh ở đây rồi”.

Khóe môi Tống Tư Ngâm vô thức cong lên một độ cong nhạt, sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn nhiều.

Lệ lão gia tử nhìn cái nắm tay của hai người, lại nhìn Diêu Ngân Linh đang hậm hực, ông thở dài một tiếng: “Được rồi, đừng đứng hết ra đó nữa, cơm canh xong cả rồi, vào bàn thôi. Ngân Linh, nếu cháu còn muốn ăn bữa cơm này thì hãy yên phận một chút, đừng gây sự thêm nữa.”

Diêu Ngân Linh hừ một tiếng không đáp lời, nhưng cũng không dám phản bác thêm. Lệ Quân Hạo kéo kéo cánh tay cô ta, khẽ khuyên vài câu, cô ta mới miễn cưỡng đi theo mọi người vào phòng ăn.

Tống Tư Ngâm được Lệ Quân Sâm dắt tay đi phía sau cùng, tay anh từ đầu tới cuối không hề buông ra.

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua khiến cô cảm thấy, dù có thêm bao nhiêu rắc rối đi nữa, chỉ cần có anh ở bên, dường như chẳng còn gì đáng sợ.

Những tán cây long não trong sân rụng đầy lá trông như những mảnh vàng vụn, được người làm quét thành từng đống nhỏ gọn gàng. Gió đêm lướt qua, cuốn theo vài chiếc lá vương lên mắt cá chân của Tống Tư Ngâm.

Khi cô đi cùng Lệ Quân Sâm vào sảnh chính, ánh đèn chùm pha lê màu vàng ấm đang soi rọi những bộ đồ ăn bằng bạc trên chiếc bàn dài sáng loáng.

Lệ lão gia đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên vành tách trà bằng sứ xương.

“Đến rồi à? Ngồi đi.” Ông cụ ngước mắt, ánh nhìn đầu tiên dừng lại ở Lệ Quân Sâm, sau đó lướt qua Tống Tư Ngâm với vẻ dò xét đặc trưng của bậc trưởng bối, nhưng không quá sắc lẹm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận