Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bênh vực cô ta đến thế cơ à?” Giọng mẹ Lệ đầy vẻ bất mãn: “Còn chưa gặp mặt mà con đã lo mẹ làm khó cô ta rồi? Lệ Quân Sâm, có phải con bị cô ta cho ăn bùa mê thuốc lú gì rồi không?”

“Sau này có cơ hội hãy nói tiếp.” Lệ Quân Sâm cắt ngang lời bà, ánh mắt quét qua dòng xe cộ tấp nập dưới lầu: “Dạo này cô ấy bận công việc, vẫn chưa tới lúc.”

Mẹ Lệ ở đầu dây bên kia thở dài một tiếng thật nặng nề, giọng điệu mang theo tia cảnh báo: “Con cũng phải cẩn thận đấy. Con bé nhà họ Diêu hôm qua đã thưa chuyện với ba con rồi, nó nguyện ý gả cho Lệ Quân Hạo. Thế lực của nhà họ Diêu trong giới kinh doanh con không phải không biết, đợi chúng nó kết hôn rồi, quyền phát ngôn của em trai con trong tập đoàn e là còn lớn hơn cả con đấy.”

Đôi mày Lệ Quân Sâm lập tức nhíu chặt.

Lệ Quân Hạo vẫn luôn nhòm ngó quyền lực trong tay anh, nếu có thêm sự hậu thuẫn từ nhà họ Diêu thì đúng là một rắc rối lớn.

Anh im lặng không đáp, bầu không khí trong văn phòng thoáng chốc trở nên ngột ngạt.

Đúng lúc này, cửa văn phòng khẽ đẩy ra, Tống Tư Ngâm ôm một xấp tài liệu bước vào.

Cô mặc bộ đồ công sở màu trắng kem, mái tóc dài buộc thấp, lộ ra chiếc cổ thanh mảnh. Thấy Lệ Quân Sâm đang cau mày nghe điện thoại, cô khựng lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Lệ Quân Sâm nghe thấy tiếng động liền ngước mắt nhìn cô, đôi mày dần giãn ra, anh nói thản nhiên với đầu dây bên kia: “Cứ vậy đi, con có việc bận.”

Nói xong liền cúp máy.

“Sao vậy anh?” Tống Tư Ngâm đặt tài liệu lên bàn, khẽ hỏi: “Lúc nãy em thấy sắc mặt anh không tốt lắm, đã xảy ra chuyện gì sao?”

Lệ Quân Sâm vươn tay kéo cổ tay cô, để cô ngồi lên đùi mình, lòng bàn tay áp sát vào eo cô, giọng điệu khôi phục lại vẻ ôn hòa thường ngày: “Không có gì đâu, chỉ là chút việc vặt trong nhà thôi.”

Anh không muốn để Tư Ngâm cuốn vào những tranh chấp này, chỉ muốn cô được bình an ổn định.

Thế nhưng Tống Tư Ngâm vẫn không yên tâm, đầu ngón tay khẽ chạm vào đôi mày từng nhíu lại của anh, nhỏ giọng hỏi: “Là ông nội không thích em sao? Hay là… người nhà anh có ý kiến gì?”

Cô vẫn luôn không dám hỏi quá nhiều.

Dù Lệ Quân Sâm nói ông nội đã đồng ý nhưng trong lòng cô vẫn bồn chồn. Dẫu sao khoảng cách gia thế giữa cô và anh quá lớn, những mưu tính trong hào môn chỉ nghĩ thôi cô đã thấy đau đầu.

Lệ Quân Sâm nắm lấy tay cô, ngón tay khẽ mơn trớn lòng bàn tay cô, ánh mắt nghiêm túc: “Anh đã nói rồi, ông nội rất hài lòng về em, sao em cứ thiếu tự tin như thế?”

Anh nhớ lại ngày hôm đó ở nhà cũ, ông nội nắm tay Tư Ngâm hỏi han đủ điều, ý cười trong mắt không giấu nổi, thậm chí còn chủ động nhắc chuyện chọn ngày lành tháng tốt cho hai người, đâu có nửa điểm nào không hài lòng đâu.

Tống Tư Ngâm mím môi không nói, ngón tay bấu chặt vào cổ tay áo sơ mi của anh.

Cô biết anh đang an ủi mình, nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn không sao xua tan được.

Mãi đến khi lòng bàn tay Lệ Quân Sâm vỗ nhẹ lên lưng cô, cô mới dần thở phào, lý nhí nói: “Em chỉ là… hơi sợ thôi.”

Sợ mình không hòa nhập được với gia đình anh, sợ gây thêm rắc rối cho anh.

Lệ Quân Sâm cúi đầu, chóp mũi cọ nhẹ vào đỉnh đầu cô, ngửi thấy mùi hương hoa dành dành thanh khiết trên tóc cô, sự bực bội trong lòng dần tan biến.

“Đừng sợ,” Giọng anh dán sát bên tai cô, mang theo hơi thở nóng hổi, “Thời gian tới em cứ chú tâm vào công việc, và cả anh nữa.”

Tống Tư Ngâm ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh, mắt đầy vẻ hoang mang: “Chú tâm vào anh?”

Cô không hiểu ý anh là gì, công việc và anh thì có liên quan gì đến nhau?

Nhìn dáng vẻ ngây ngô của cô, khóe môi Lệ Quân Sâm khẽ nhếch lên, ngón tay nhéo nhẹ má cô, ngữ điệu mang theo chút ái muội: “Đúng thế.”

Ánh mắt anh sâu thẳm, pha chút quyến rũ, khiến tim Tống Tư Ngâm chợt đập nhanh hơn nửa nhịp.

Cô nhanh chóng hiểu ra anh đang nói gì, hai má cái đỏ bừng lên, vội cúi đầu né tránh ánh mắt anh.

Ngón tay siết chặt vạt áo sơ mi của anh, lòng vừa thẹn vừa ngọt ngào.

Văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng kêu khe khẽ từ cửa gió điều hòa và tiếng nhịp thở của hai người ngày càng gần nhau hơn.

Nhìn vành tai cô đỏ ửng, Lệ Quân Sâm không nhịn được cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô: “Được rồi, không trêu em nữa. Tài liệu để đó là được, lát anh xem.”

Tống Tư Ngâm gật đầu, định đứng dậy khỏi đùi anh nhưng lại bị anh ôm chặt hơn.

“Ngồi với anh thêm chút nữa.” Giọng anh mang theo chút nũng nịu, khác hẳn với vẻ quyết đoán của vị tổng tài thường ngày.

Tống Tư Ngâm không từ chối, ngoan ngoãn tựa vào lòng anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh, nỗi bất an trong lòng dần được thay thế bằng sự ấm áp.

Ánh nắng xuyên qua rèm lá rơi trên người họ, phác họa nên một khung cảnh ấm cúng. Cô biết rằng, dù tương lai có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần có Lệ Quân Sâm ở bên, cô sẽ chẳng sợ hãi điều gì nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận