Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Giang Vọng tiến đến bên tai Thời Thác, nhỏ giọng nói, “Không phải chứ, gái đẹp mà cũng có khuyết điểm hả?”

Thời Thác không trả lời, chào Trương Đào xong trực tiếp quẹo vào lớp học.

Tìm được chỗ của mình, Thời Thác đem cặp sách ném xuống treo lên lưng ghế, nghĩ đến đôi chân trắng nõn mềm mại ngày hôm qua anh rũ mắt xuống lấy điện thoại từ trong túi quần ra, gõ đoạn tin nhắn nhưng không gửi đi.

Đào Đào khối 11, lớp 505.

Đào Đào giống như vừa chạy vừa bò lên lầu 4.

Trừ lớp 609 ở lầu 1 là lớp duy nhất có điều hoà ra thì tất cả các lớp khác ở trên lầu đều là lớp học bình thường.

Một khối gồm có 8 ban nhưng mỗi lầu chỉ có năm lớp, nên sau khi chia lớp thì lớp 505 nằm ở lầu 4.

Lúc này Đào Đào chạy vào lớp học kéo ghế dựa ở hàng sau cùng ngồi xuống, gương mặt đỏ bừng, thần thái như đang bay ở trên cao.

Vóc dáng Đào Đào không tính là cao, trên dưới 1m67, sở dĩ phải ngồi ở bàn cuối cùng cũng vì cô bạn ngồi cùng bàn Từ Đình có vóc dáng quá cao. Lúc chưa chia ban quan hệ hai người cũng rất tốt, sau khi chia ban Đào Đào cũng không quen biết ai trong lớp nên trực tiếp ngồi cùng bàn với cô ấy.

Lúc này Từ Đình thấy gương mặt phiếm hồng của Đào Đào, vẻ mặt xuân tâm manh động, không khỏi giơ tay quơ quơ trước mặt cô, “Cậu bị gì vậy? Yêu đương à?”

Đào Đào lấy cánh tay cô ấy xuống cười hắc hắc, “Nhanh thôi.”

???

Từ Đình kinh ngạc, vừa định hỏi cô cái gì đó thì thấy thầy Viên đi vào phòng học cầm sách giáo khoa Ngữ Văn vỗ vỗ bàn, “Trước hết chúng ta nghe viết đi, lúc trước có giao bài tập hè 《 Tiền Xích Bích phú 》* mười lăm phút sau đọc từ phía sau lên.”

[*Tiền Xích Bích phú: là một bài thơ của Tô Thức. Tra wikipedia để biết rõ]

Hai người im lặng, ngoan ngoãn lấy vở ra nghe viết.

Tuy rằng trong đầu Đào Đào chỉ nghĩ đến soái ca lớp 609 kia, nhưng nhớ đến phải viết chính tả đầu óc liền khẩn trương cao độ, không thể để mình phân tâm.

Khi tiết hai kết thúc, họ sẽ đến học đánh Thái Cực Quyền ở trên sân thể dục, lúc này cô mới nhớ đến một việc.

Vì thế chuông tan học vừa vang lên, thầy giáo dạy Toán vừa bước chân ra ngoài Đào Đào đột nhiên đẩy bàn xông ra ngoài.

Từ Đình chưa kịp phản ứng đã cảm thấy có một trận gió từ bên tai thổi qua, sau đó vị trí bên cạnh đã không còn người.

Cô gái mặc đồng phục màu xanh trắng, tóc đuôi ngựa cột sau đầu, lúc chạy vội xuống cầu thang, tóc đen ở không trung tạo nên một trận cuộn sóng.

Cô thở hồng hộc chạy đến cửa sau lớp 609, trùng hợp lúc này Trương Đào đi ra cô cứ thế đụng phải thầy ấy.

Trương Đào bị cô làm sợ tới mức lùi lại một bước, trực tiếp đụng phải học sinh phía sau muốn ra cửa, “Đào Đào?”

Người đàn ông cầm giáo án, không khỏi nâng mắt kính.

Đào Đào thấy Trương Đào, đôi mắt cong lên, ngoan ngoãn chào hỏi, “Em chào thầy Trương.”

Trương Đào nhíu mày, “Em tới chỗ này làm gì?”

Cô gái xoay chuyển tròng mắt, quét một vòng nhìn vào trong lớp học, mặt không đổi sắc, “Thầy Trương, em tới tìm Tào Kiến Ba, thầy Thẩm kêu anh ấy tối nay ở lại huấn luyện.”

Trương Đào nghe xong xoa ngực “À” một tiếng.

Nhất Trung không được xem là trường trung học trọng điểm, nhiều lắm cũng chỉ là một khu nhà cao lớn. Lúc Đào Đào thi lên cấp 3 điểm cũng rất tốt nhưng sợ ngại với em trai của Thẩm Mộng Viện là Thẩm Dương – giáo viên thể dục của Nhất Trung nên đã để Đào Đào đến học trường này.

Có người thân trong nhà chăm sóc, Thẩm Mộng Viện cũng yên tâm.

Thời điểm Đào Đào vừa mới vào học, bởi vì thành tích tốt và ngoan ngoãn nghe lời nên các giáo viên rất thích cô. Sau này họ mới biết Thẩm Dương – giáo viên thể dục ở trường học và cũng là huấn luyện đội bóng rổ của trường là cậu cô.

Cô không có việc gì làm nên chạy đến tổ thể dục quen biết các nam sinh trong đội bóng rổ, nhiều lúc muốn gọi người đến huấn luyện đều là do Đào Đào đi gọi.

Lúc này Trương Đào nghe cô nói như vậy, nghiêng đầu hướng về phía lớp học ồn ào nói, “Tào Kiến Ba, lại đây một chút.”

Tốp năm tốp ba người trong lớp đang ra bên ngoài đi đến sân sân thể dục tập hợp. Tào Kiến Ba cùng mấy nam sinh kề vai sát cánh, vừa muốn đi đã bị Trương Đào gọi lại.

Một đám nam sinh nghe vậy chạy tới, “Thầy Trương, có chuyện gì vậy?”

Trương Đào nhìn mọi người, lại liếc mắt nhìn Đào Đào một cái, giọng điệu không tốt lắm “Ngày mai nói với thầy Thẩm của em về đội bóng rổ kia một chút, lớp 12 học rất nhiều nếu các em còn muốn tham gia cuộc thi mỹ thuật ở thành phố thì tốt nhất nên rời đội luôn đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận