Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đào cúi mình vái chào, thanh âm rất ngọt, “Thầy Thẩm.”

Nói xong liền làm động tác xoay người vặn eo.

Ánh mắt quét đến hàng đầu tiên bên phải sân thể dục, lông mi Đào Đào chớp chớp, trực tiếp làm cái wink.

Quả nhiên anh ở đó, cô đứng đây rõ ràng như vậy chắc chắn anh có thể nhìn thấy cô.

Rất cảm ơn cậu của cô.

***

Giang Vọng và Thời Thác đứng ở hàng cuối cùng, Giang Vọng nhìn chằm chằm vị trí chủ tịch dưới đài, cười khúc khích, “Không phải chứ, sao tao có cảm giác đàn em học bá này có chút bạch thiết hắc vậy?”

Tào Kiến Ba đứng ở phía trước, lười biếng mà nói, “Là học bá, nhưng cũng rất có thể là nguỵ trang ở trước mặt thầy Thẩm và các giáo viên khác thôi, trước đó không phải đã tát Đại Hùng một tát sao?”

Giang Vọng không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.

“Cô nhóc này có quan hệ gì với thầy Thẩm?”

Tào Kiến Ba nghĩ đến trước kia bị Thẩm Dương chi phối này kia, không khỏi thở dài một hơi, “Thầy Thẩm là cậu của Tiểu Đào.”

Trách không được.

Thời Thác từ đầu đến cuối vẫn luôn không nói chuyện, lúc này nhìn chằm chằm vị trí chủ tịch phía trước, gioing nói rất nhẹ mà cũng rất lạnh, “Mày rất thân với cô ấy?”

Lời này dường như đang hỏi Tào Kiến Ba.

Tào Kiến Ba “A” một tiếng, “Lúc trước khi huấn luyện trong đội bóng rổ có đôi khi Đào Đào sẽ đến, huấn luyện viên bắt đứng im bọn tao đều nhờ Đào Đào nói giúp. Qua lại thường xuyên liền thân, cô nhóc này rất ngang ngược không có ngoan như vậy đâu.”

Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng cười nhẹ.

Chàng trai “Hừ” một tiếng, không khỏi nghĩ đến một màn trên xe buýt kia.

Đúng thật là không ngoan như vẻ bề ngoài.

***********************

Buổi trưa vào giờ tự học, Đào Đào thừa lúc mọi người trong lớp đã nghỉ ngơi cô lẻn đi đến cửa sau lớp 609.

Đến giờ tự học chủ nhiệm đều sẽ không ở trong lớp, lúc này cô gái nhỏ bám lấy khung cửa lấy ngón tay chọc chọc một nam sinh đang bấm điện thoại ở hàng phía sau một cái, “Đàn anh ơi, anh gọi Tào Kiến Ba giúp em với ạ .”

Giọng nói ngọt này khiến cho nam sinh tay chân run rẩy đánh rơi cả điện thoại xuống mặt đất.

“F**k!”

Giọng hét của nam sinh quá lớn khiến tất cả mọi người trong lớp đều nhìn sang.

Thấy thế gương mặt Đào Đào ửng đỏ lên, ngượng ngùng rụt lại một chút, “Ngại quá, em đến tìm Tào Kiến Ba.”

Tào Kiến Ba đang ngủ thì mơ màng nghe được giọng nói của cô anh liền đứng dậy xoa mắt, lảo đảo đi đến trước mặt Đào Đào, “Sao em lại đến đây? Huấn luyện viên Thẩm tìm anh?”

Đào Đào nhón chân đảo mắt nhìn một vòng trong phòng học, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của người kia.

Kỳ lạ, không phải anh ấy học ở lớp này sao?

Cô kéo Tào Kiến Ba ra khỏi lớp, hỏi, “Anh còn nhớ cái người mà em đã hỏi anh hồi sáng không?”

Tào Kiến Ba lấy lại tinh thần, lúc này mới nhớ ra.

Tào Kiến Ba kéo đầu cô gái nhỏ đến cửa lớp, “Có ở trong lớp không?”

Đào Đào híp mắt đánh giá một vòng trong lớp, “Không có.”

Tào Kiến Ba chợt hiểu ra, đem cô kéo trở về, “Đó chính là Giang Vọng.”

Giang Vọng?

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, đuôi mắt hiện ra một đường cong. Vừa định nói cảm ơn thì nhìn thấy có hai nam sinh mặc sơ mi trắng đi tới tới cửa sau lớp 609, trên tay còn ôm quả bóng rổ.

Đôi tay Đào Đào để ở sau người, cúi đầu 90 độ, nở nụ cười ngọt ngào, “Em chào đàn anh ạ ~”

Nói xong cô đi vòng qua người bọn họ chạy nhanh lên lầu.

Giang Vọng và Tào Kiến Ba hoá đá ngay tại chỗ.

???

Tình huống này là sao?

Chỉ có Thời Thác vẫn luôn nhìn bóng lưng cô gái nhỏ một hồi lâu, sau đó cong môi cười quẹo vào lớp học.

Sau khi Đào Đào lên lầu, cô ngồi vào chỗ từ từ lấy chiếc điện thoại cũ trong ngăn bàn ra.

Thật ra Thẩm Mộng Viện mới mua cho cô một cái điện thoại mới nhưng bà không cho cô sử dụng

Ngày thường thì bà sẽ giao cho dì giúp việc trong nhà giữ, chỉ có khi tan học về nhà cần tìm tài liệu học hành mới cho cô dùng một lúc.

Còn khi đi học thì chỉ cho cô dùng cái điện thoại cũ này.

Lúc này Từ Đình mơ màng tỉnh ngủ, đứng dậy chuẩn bị đi WC.

Suy nghĩ hơn nửa ngày, Đào Đào kéo lấy vạt áo đồng phục của Từ Đình nũng nịu nói, “Baby, cậu cho tớ mượn điện thoại một chút đi.”

Từ Đình không nghi ngờ gì, trực tiếp đem điện thoại ném cho Đào Đào.

Thành tích của cô ấy tuy không bằng Đào Đào nhưng được học ở lớp trọng điểm này cũng coi như là trung bình, điện thoại Từ Đình là loại thông minh nên mỗi ngày đi học cô ấy đều mang theo, hai người có đôi khi ở giờ tự học không ngủ được lén xem phim Hàn Quốc ở ngăn bàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận