Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đào lúc này mở khoá màn hình ra, vào đăng nhập tài khoản Renren[1] của mình.

Nhớ đến hai chữ vừa rồi Tào Kiến Ba nói, cô tìm thấy trường cấp 3 Nhất Trung của thành phố Ninh Xuyên nhập tên Giang Vọng vào.

Quả nhiên, có một cái ID hiện ra.

Đào Đào vui vẻ nghiêng đầu nhìn xung quanh, giơ tay bấm thêm bạn rồi gửi thêm một tin nhắn.

Lúc này Giang Vọng và Thời Thác một người bên trái một người bên phải ngồi xuống ghế.

Lớp 609 không có nhiều người nên mỗi người một bàn, Giang Vọng và Thời Thác cao nên Trương Đào trực tiếp cho ngồi ở cuối hàng.

Hai người đều được chuyển từ lớp khoa học tự nhiên đến, thành tích các môn chính không tệ chỉ là môn Lịch Sử và Chính Trị có chút áp đảo họ.

Hầu như nam sinh đa số đều lười biếng, không quá siêng năng. Tuy lớp 12 chỉ mới khai giảng được một tuần thành tích gì đó vẫn còn chưa biết. Nhưng tháng 12 sẽ bắt đầu thi cấp tỉnh môn mỹ thuật, hiện tại đang là giai đoạn gấp rút để ôn luyện.

Lúc này Tào Kiến Ba thấy hai người trở về, vẻ mặt giống như con cún đi đến trước mặt Giang Vọng, “Bốp” một tiếng.

Giang Vọng uống xong chai nước đang nhắm chuẩn xác mà ném nó vào thùng rác, “Mày làm gì?”

Tào Kiến Ba đánh giá Giang Vọng từ trên xuống dưới một cái, “Nhìn không ra đó nha, Tiểu Đào lại thích cái kiểu người như mày.”

???

Trên đầu Giang Vọng là dấu chấm hỏi, nghiêng đầu nhìn Thời Thác một cái, hỏi anh, “Nó có bệnh hả?”

Ánh mắt Thời Thác lạnh lùng, ngẩng đầu Tào Kiến Ba, “Mày nói cái gì?”

Tào Kiến Ba không khỏi run lên, cả người đều nổi da gà.

Thời Thác lớn lên đã đẹp trai, cao ráo, đi đến chỗ nào cũng có mấy cô gái để mắt đến. Chỉ là gương mặt này quá dọa người, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng có thể làm người ta dọa đi ra quần.

Mới có khai giảng được một tuần, mà Tào Kiến Ba đã bị anh dọa tới mấy lần.

Nuốt một ngụm nuốt nước miếng, Tào Kiến Ba thật cẩn thận mới mở miệng nói, “À, Tiểu Đào vừa rồi tới đây muốn hỏi tên Giang Vọng.”

Thời Thác siết chặt chai nhựa trong tay, phát ra tiếng vang “Răng rắc răng rắc”.

“Mày nói nhảm gì vậy, vị học bá kia sao có thể coi trọng tao được chứ?”

Giang Vọng không để ý đến tên này, đưa tay lấy đề môn Địa Lý ra chuẩn bị làm bài.

Tào Kiến Ba thấy Giang Vọng không tin liền lấy điện thoại trong ngăn bàn ra quăng lên bàn, “Mày dám cược 10 bao que cay với tao không? Bây giờ mày lên vòng bạn bè đi, Tiểu Đào chắc chắn đã kết bạn với mày rồi.”

Giang Vọng bị kích, tinh thần tỉnh táo ngay lập tức, “Ok cược thì cược, cược thêm một túi que gà.”

“Sợ gì chứ, mày lên coi đi.”

Một phút sau.

Gương mặt Giang Vọng đen thui mà nhìn chằm chằm vào cái tin nhắn kia.

[Em chào đàn anh ạ, em là Đào Đào học lớp 505 ~]

Thật đúng là có nhắn tin…

Tào Kiến Ba cười hắc hắc vài tiếng, “Người anh em, tối thứ sáu không gặp không về.” Nói xong về lại chỗ của mình.

……

Giang Vọng nhíu mày yên lặng một hồi thở dài một hơi bắt đầu gõ bàn phím.

[Em tìm anh có việc gì?]

Lúc này Đào Đào cầm điện thoại và nhìn vào cái đồng hồi phía sau lớp tính tính thời gian. Đột nhiên điện thoại Từ Đình run lên, gương mặt cô gái nhỏ tươi như nở hoa.

[Dạ có việc ạ ~]

[Việc gì?]

[Đàn anh ơi anh có thích uống nước có ga vị đào không?]

???

Trên trán Giang Vọng hiện lên ba vạch đen.

Cái quỷ gì vậy?

Đàn em này có vấn đề?

Lúc này Giang Vọng kéo ghế đến bên cạnh Thời Tác, hỏi anh “Mày nói xem, đàn em này có phải là đang muốn theo đuổi tao không?”

Thời Thác cầm cây bút lông màu đen vẽ lên cuốn tập một đường đen. Lực vẽ của anh rất mạnh làm cho cuốn tập bị rách một đường.

Giang Vọng nhìn thấy thì sửng sốt, đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

“Mày sao vậy?”

Thời Thác không trả lời, ngay lập tức đem cuốn tập đóng lại.

“Theo đuổi tao cũng đúng, dù sao tao với cô bé loli bên trường Nhị Trung cũng mới chia tay. Tuy con bé học bá này có chút bạch thiết hắc, nhưng lớn lên khá xinh đẹp, không biết ngực…”

Còn chưa kịp nói xong, Thời Thác đột nhiên đứng lên quăng ngã ghế đi ra khỏi lớp học.

Giang Vọng: “???”

Đào Đào cầm điện thoại nhìn đến xuất thần, cô sốt ruột đến thiếu chút nữa từ trên ghế nhảy lên.

[Thích uống, làm sao vậy?]

!!!

[Đàn anh, buổi tối tan học em đến cửa lớp đưa cho anh nhé, nhớ chờ em đấy sẽ không lâu đâu!]

Cô ấn đăng xuất khỏi điện thoại lại cho Từ Đình, cô nhìn cái đồng hồ rồi cầm phiếu cơm chạy ra khỏi lớp học.

“Ê còn năm phút nữa tới giờ Địa Lý cậu đi đâu đó!”

“Có việc gấp!”

Cô dường như là chạy vội vàng xuống lầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận