Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác đứng ở dưới lầu nhìn cô chạy, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên.

****************

Đào Đào trở về căn hộ mình thuê ngã người xuống giường.

Hôn rồi.

Thật sự đã hôn thật rồi!!!

Trên môi cô vẫn còn lưu lại độ ấm của môi anh.

Anh còn chạm vào môi cô, xoa xoa vào môi cô.

Cô hôn Thời Thác thật rồi.

Nói đúng hơn thì Thời Thác đã chủ động hôn cô.

Đào Đào không khỏi nhớ đến ánh mắt chứa đựng đầy dục vọng đó của cô.

Thời Thác rốt cuộc cũng bị cô hạ gục.

Nghĩ đến đây, cô bọc chăn quanh người cười đến run rẩy, chân không nhịn được đá đá trong không khí.

Nằm khoẳng chừng hơn mười phút cô bình tĩnh và ngồi vào bàn học.

Liếc nhìn điện thoại phát hiện Thẩm Mộng Viện đã gọi cho cô mấy lần. Cô cầm điện thoại mới lên, ném chiếc điện thoại cũ lên bàn học.

Cô gọi điện thoại lại, bên kia truyền đến giọng nôn nóng của Thẩm Mộng Viện, “Đào Đào, sao bây giờ con mới nghe điện thoại của mẹ?”

Đào Đào nhìn gương mặt đăng đỏ của mình trong gương, nhấp môi cười cười, “Con xin lỗi, vừa rồi con đang tắm nên không nghe máy được.”

Thẩm Mộng Viện thở phào nhẹ nhõm, “Thật là, con làm mẹ sợ đến thiếu chút nữa mẹ đã gọi điện cho cậu con kêu cậu con chạy qua xem con thế nào rồi.”

Đào Đào nghe vậy, vội vàng ngăn mẹ lại, “Không cần đâu mẹ, mẹ đừng làm phiền cậu.”

“Chỉ có một mình con ở trong nước, mẹ sao có thể không lo lắng cho con được chứ?”

“Không sao đâu mẹ, con sống một mình cũng khá tốt.”

Thẩm Mộng Viện hiểu tính cô nên cũng không nói gì nữa.

Lúc trước định cho Đào Đào ở trong kí túc xá trường, nhưng do cô học đến tận khuya mới về sợ sẽ ảnh hưởng tới bạn cùng phòng nghỉ ngơi nên Thẩm Mộng Viện từ bỏ.

“Qua một thời gian nữa mẹ sẽ về thăm con, con cần mua gì cứ nói với mẹ.”

Đào Đào cau mày, giọng nói nhỏ xuống, hỏi bà, “Ba có về với mẹ không ạ?”

Thẩm Mộng Viện thở dài một cái, “Công việc của ông ấy tương đối bận nên tết mới mới rảnh để về.”

Cô vuốt vuốt mái tóc trước ngực không nói gì.

Thẩm Mộng Viện thấy cô không nói gì, cũng không định làm chậm trễ thời gian học bài của cô, “Bảo bối, làm xong bài tập rồi thì con đi nghỉ ngơi sớm một chút nhé, mẹ cúp máy trước.”

Đào Đào “Dạ”, ngay sau đó cô cúp điện thoại.

Đã 9 tháng rồi cô chưa gặp Đào Kiến Lâm.

Thở dài một cái, cô cúi đầu đem tóc cột lên lấy sách Chính Trị ra.

Thời điểm Thời Thác về nhà, trong nhà toàn là một mảnh đen.

Anh không bật đèn, đem cặp ném lên sô pha, cả người cũng nằm xuống.

Nhớ đến cảnh cô vội vã chạy đến nép vào trong lòng anh, mùi hương trên người cùng với cơ thể mềm mại khiến bụng dưới anh như bốc lửa.

Xoa xoa huyệt thái dương, Thời Thác không thể không nhớ tới những lời ân ái Đào Đào nói khi ấy.

—— muốn làm em sao?

—— anh muốn làm, thì em cho anh làm.

Yết hầu Thời Thác lăn lăn lên xuống, anh lấy điện thoại trong túi quần ra nhắn tin cho Giang Vọng.

“Mấy cái phim đen mà lần trước mày lén xem trong lớp, xem nó ở đâu?”

Lúc này Giang Vọng rất nhanh gọi điện lại.

“F**k, mày không phải là muốn xem phim đen đó chứ?”

Thời Thác duỗi chân ra, ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc gì, “Học tập.”

“Gì? Học tập phim đen? Trước kia không phải là Mày không muốn xem sao?”

Con trai đến tuổi dậy thì sẽ có dục vọng, chuyện xem phim đen rồi xyz là chuyện thường. Lúc trước hễ tan học, đám con trai đều tụm lại thảo luận với nhau về các tư thế và tiếng kêu, Giang Vọng cũng nằm trong số đó.

Khi đó Giang Vọng luôn lôi kéo Thời Thác nhưng Thời Thác không có hứng thú.

Giang Vọng còn tưởng rằng 3 năm cấp ba này anh sẽ mãi như vậy.

“Nói nhảm quá, coi ở đâu?”

Giang Vọng nghe thấy ngữ khí có chút không kiên nhẫn này, líu lưỡi nói, “Chờ xíu tao sẽ gửi đường link cho mày, trong đó chắc có vài bộ, mày muốn xem trên điện thoại hay máy tính đều được.”

Thời Thác “Ừ”, vừa định cúp điện thoại Giang Vọng ở bên kia lại nói.

“Không phải chứ, mày học tập với ai vậy? Bên người mày rõ ràng không có một đứa con gái…”

Nói được một nửa, đột nhiên nhớ tới cái gì, “F**k, không phải là Tiểu Đào đó chứ?”

Thời Thác nhíu mày, đầu lưỡi đụng vào hàm trên, “Ừ, rồi sao?”

Giang Vọng bắt đầu hát, “Được được được, Đào Đào, đúng là Đào Đào. A Thác mày đừng quậy, cậu của đàn em kia chính là huấn luyện viên đội bóng rổ và thầy ấy rất hung dữ, mày đây là động thổ trên đầu thái tuế* đó.”

[* Người xưa tin rằng đào đất xây cất về hướng sao Thái Tuế mọc sẽ rước lấy tai họa. Do đó, câu trên dùng để tỉ dụ việc xúc phạm, động chạm tới người có quyền thế hoặc kẻ hung ác.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận