Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt anh trở nên lạnh lùng, từ trong cổ họng phát ra một từ “Ừ”.

“Ừ? Mày còn ừ?”

Giang Vọng thấy anh không nói gì, bất đắc dĩ thở dài một cái, “Được rồi, tao chỉ muốn nhắc nhở mày nên kiềm chế lại đừng có tới đó cái bị đưa tới phòng giáo viên là được. Đàn em đó có thầy Thẩm che chở lại còn học ở lớp trọng điểm nữa, nếu có chuyện gì xảy ra thì người “chết” chính là mày.”

Thời Thác thấy dong dài, trực tiếp cúp điện thoại.

Không lâu sau, Giang Vọng đã gửi tin nhắn lại.

Thời Thác đưa tay bấm vào.

Gần 12 giờ, Đào Đào làm xong tất cả bài tập, ghi chú cũng ghi xong, sửa sang bàn lại đi tắm rửa rồi chuẩn bị lên giường ngủ.

Lúc này chiếc điện thoại cũ trên bàn run lên, một tin nhắn hiện lên.

Đào Đào bò lên trên giường, cầm cái điện thoại tiến vào trong chăn, click mở tin nhắn ra.

“Là anh, Thời Thác. Em ngủ rồi sao?”

Cô cong môi cười, đưa tay gõ bàn phím.

“Vừa mới tắm xong, chuẩn bị ngủ ạ.”

“Tắm?”

“Dạ, đàn anh muốn xem không?”

Gửi tin nhắn đi xong Đào Đào mới nhớ ra cái điện thoại cũ này không chụp hình được.

Phiền quá đi.

Cô từ trên giường bò dậy, đi đến trước ngăn kéo lấy cái điện thoại thông minh ra.

Cân nhắc cả buổi, Đào Đào ngồi ở trên giường gọi điện cho anh.

Vài giây sao bên kia nghe máy.

“Đàn anh còn chưa ngủ sao ạ?”

Thời Thác “Ừ”, trong giọng nói mang theo sự ủ rũ.

“Anh muốn xem không?” Cô lên tiếng hỏi anh.

Lúc này Thời Thác híp mắt lại nhìn vào giao diện hình ảnh trong máy tính, cả người tựa vào ghế ngồi, giọng nói có chút kiềm chế, “Cho anh xem chỗ nào?”

Đào Đào sờ sợi tóc trước ngực, nhàm chán mà thưởng thức, “Đàn anh muốn nhìn chỗ nào?”

Anh cong môi cười, môi mỏng khẽ mở ra nói một từ, “Bức.”

Đào Đào “Ồ ~”

Cô giơ tay kéo cổ áo ngủ như đang đánh du kích với anh, “Đàn anh, anh đừng sốt ruột nhé. Hôm nay em cho anh nhìn chỗ này trước.”

Nói xong, cô cách cái loa cười một tiếng sau đó cúp điện thoại.

Đào Đào lôi vén cổ áo lên cởi áo ngủ trên người, túm tóc lại, cầm smart phone để ở trước ngực chụp mấy tấm. Xác định trong ảnh không lộ mặt, nơi khác đều hoàn hảo cô chọn nhiều tấm gửi một lần luôn.

Cô gửi ảnh qua số điện thoại của Thời Thác.

Xác nhận đã gửi thành công, cô đem mấy tấm ảnh kia xoá đi, rồi đem tin nhắn xoá luôn.

Sợ bị lộ ra dấu vết, cô lại gửi thêm tin nhắn, “Tin nhắn đó là em dùng số điện thoại khác, điện thoại đó là đồ cấm ~”

Qua vài giây sau, điện thoại cũ có tin nhắn.

“Cứng.”

Đào Đào cười, nhấp môi suy nghĩ một hồi lâu mới trả lời anh.

“Ngày mai em cho anh sờ nhé, anh muốn không?”

“Em nói đi?”

Cô xử lí smart phone xong nhét vào trong ngăn kéo một lần nữa rồi đi vào trong chăn.

“Ngày mai em sẽ cho anh sờ. Giờ em phải đi ngủ, bằng không ngày mai sẽ đi học muộn.”

“Được, sáng mai mấy giờ em ra cửa?”

“Đàn anh muốn đưa em đi học sao?”

“Ừ.”

Mặt Đào Đào nóng lên, cô cảm thấy mặt mình giống như củ khoai lang nướng, đụng vào chỗ cũng nóng.

Cô quấn chăn lại ở trên giường lăn lộn một hồi, nương theo ánh đèn đầu giường trả lời điện thoại, “7h20 xuống lầu ạ. Đàn anh nhớ đến đúng giờ nha, không thì em sẽ chạy mất đó~”

“Buổi sáng muốn ăn cái gì?”

Đào Đào nghĩ đến bánh mì và sữa bò Tôn Tuệ Tuệ để trong tủ lạnh, không khỏi nhíu mày.

“Dì trong nhà có chuẩn bị cho em rồi, mẹ mà biết em không ăn nhất định sẽ mắng em.”

“Được, anh biết rồi. Ngủ đi em.”

“Đàn anh ngủ ngon ~ ngày mai gặp.”

“Ngày mai gặp.”

Giờ này khắc này, Thời Thác nhìn chằm chằm vào giao diện điện thoại. Nửa người trên của cô gái loả lồ, hai khối thịt tròn bị nội y hồng nhạt ôm lấy, anh nắm lấy gậy thịt dưới háng động tác càng lúc càng nhanh.

********************************

Sáng sớm hôm sau, Đào Đào khỏi giường đúng giờ rồi sửa soạn cặp sách cầm bữa sáng đi xuống lầu.

Vừa đi ra khỏi cổng tiểu khu đã nhìn thấy đôi chân dài của Thời Thác đang đặt trên mặt đất, mới chạy xe đạp nên tóc mái trên trán sắp sửa che khuất đôi mắt.

Anh đang cúi đầu, năm ngón tay thon thon bấm điện thoại, ánh sáng chiếu vào gương mặt đang nghiêng kia làm nó hiện ra rõ quai hàm sắc bén.

Đào Đào nheo mắt, chậm rãi đi về phía anh.

Thật muốn anh ấy lúc nào cùng bày ra bộ mặt cấm dục đó.

Tốt nhất là, ngày nào cũng như thế.

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhảy đến trước mặt anh, giơ tay đánh anh một cái, “Anh chờ lâu chưa?”

Thời Thác lấy lại tinh thần, ngước mắt đánh giá cô.

Cô gái vẫn ăn mặc như ngày hôm qua, sơ mi trắng sạch sẽ phác họa ra hai đường cong trước ngực, tóc chải sạch sẽ gọn gàng cột lên thành cái đuôi ngựa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận