Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay anh luồn vào lớp áo lót mỏng chạm vào viên đậu đỏ.

“Đừng…”

Đào Đào thừa dịp được thở, nức nở một tiếng.

Một tay Thời Thác đặt ở eo cô, cái trán áp lên trán cô, môi mỏng của anh cọ xát lên đôi môi đang sưng của cô, hỏi, “Đừng?”

Nói xong hai ngón tay kẹp lấy viên đậu đỏ rồi bất ngờ thả ra.

Đào Đào bị làm cho giật mình, đôi mắt hiện lên tầng nước mơ hồ.

Gương mặt nhỏ ửng đỏ, đôi môi sưng lên thập phần diễm lệ.

Cô nép vào ngực anh, cái miệng nhỏ thở phì phò.

Tuy vừa rồi cô câu dẫn anh trước nhưng cô chưa từng có trải nghiệm lớn này, nó làm cô có chút không thích ứng kịp.

“Em, em muốn lên lớp.”

Thời Thác “Ừ” một cái, ở vành tai cô cắn nhẹ xuống, “Buổi tự học trưa đến tìm anh.”

Cô gái trong ngực trả lời “Dạ” một tiếng, chợt đẩy anh ra chỉnh đốn lại quần áo chạy ra khỏi bãi đậu xe.

Lúc này Thời Thác dựa vào trên tường, nhìn chằm chằm vào cái lều dưới háng bỗng nhếch môi cười.

Nhóc con, thật con mẹ nó thật mềm.

Đào Đào chạy đến lớp học, Thẩm Nghiên thấy người thì đi đến trước mặt cô, “Không phải chị nói đi lấy sách luyện tập sao? Sách đâu?”

Cô thở phì phò, giơ tay lau khóe môi cúi đầu thất thần mở cặp, “Nhớ lộn rồi, không có thiếu.”

Thẩm Nghiên đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi hỏi cô, “Không phải chị đang yêu đương đó chứ? Chị mà yêu sớm thì cô chắc chắn sẽ đánh chết chị.”

Đào Đào nghe vậy, lấy cuốn sách chính tả Tiếng Anh ra, cong đôi mắt, “Nếu em dám nói bậy, chị sẽ nói cho cậu biết lúc trước em đánh một tên nam sinh lớp 12.”

Thẩm Nghiên “Hắc” một tiếng, đưa tay vỗ lên trên bàn, “Đó là em đánh sao? Tên đó do chị đánh mà, mà nói đi nói lại thì em đánh tên đó cũng vì chị thôi, nếu không phải tên đó bắt chị gọi…”

Nói đến được một nửa, Thẩm Nghiên đột nhiên im miệng lại.

Lông mi cô run rẩy, kéo ghế ngồi xong, “Em yên tâm, chị có thể xử lý được. Hai chúng ta không phải đã nói rõ với nhau rồi sao? Chúng ta giúp đỡ nhau, nếu em dám nói bậy thì về sau chị sẽ không giúp em bao che vụ em đi chơi tiệm net nữa.”

Thẩm Mộng Viện quản cô nghiêm khắc và còn có yêu cầu cao với cô như vậy chắn cô sẽ không có loại suy nghĩ đó đâu.

Thôi quên đi, Đào chắc sẽ không yêu sớm đâu.

Nghĩ như vậy, cậu giơ tay lên, “Đã biết rồi, giúp đỡ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau.”

Trong giờ tự học buổi trưa, Đào Đào theo thường lệ đi xuống quầy bán đồ ăn vặt ở lầu dưới mua cho Thời Thác chai nước có ga vị đào.

Đào Đào phát hiện Thời Thác rất ít khi nghỉ trưa, giữa trưa đi đến lớp 609 cô đều thấy anh cùng Giang Vọng ôm trái bóng rổ trở về từ sân bóng rổ.

Kỳ thật cô cũng không có thói quen ngủ trưa, giờ tự học trưa bọn Từ Đình đều đi ngủ, chỉ có một mình cô ngồi làm bài tập.

Coi như tiết kiệm một chút thời gian cho buổi tối.

Lúc này cô chạy xuống cầu thang chuẩn bị đi tới quầy bán đồ ăn vặt bên kia.

Giang Vọng ôm một quả bóng rổ, bước ra từ lớp 609 thì nhìn thấy một cô gái với chiếc đuôi ngựa ở trong không khí tạo thành một đường cong giống như một tia chớp. Giang Vọng thong thả nâng cánh tay lên đặt ở trên khung cửa, hất cằm với Thời Thác, “Này, đàn em của mày tới kìa.”

Chàng trai nghe vậy ngẩng đầu lên, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn không ra cảm xúc.

Vừa vặn Đào Đào đi tới, nhìn Giang Vọng, nhấp môi cười, “Đàn…”

Chữ “anh” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì liếc mắt thấy anh sắp đi ra Đào Đào liền im miệng lại.

“Xin chào bạn học Giang Vọng.”

Giang Vọng: “???”

“Ế Tiểu Đào, sao em không gọi anh là đàn anh nữa?”

Giang Vọng vừa định nâng tay đặt lên vai cô bỗng Thời Thác hất tay một cái ngăn lại.

Đào Đào nghiêng nghiêng đầu cười vô tội, đôi mắt cong lên, “A Thác nói không được gọi người khác là đàn anh.”

Giang Vọng: “???”

Thời Thác không nhìn Giang Vọng, nghiêng người từ cửa sau đi tới lấy một viên kẹo từ trong túi quần ra đưa cho cô, “Ăn không? Kẹo vị đào đấy.”

Đào Đào nhìn chằm chằm vào viên kẹo màu hồng nhạt, gương mặt ửng hồng lên trông giống như giấy gói viên kẹo.

Im lặng vài giây, cô gái nhỏ nhận cái viên kẹo rồi thuận thế nắm lấy tay anh, “A Thác mua em sẽ ăn.”

Giang Vọng cảm thấy dạ dày cồn cào muốn ói ngay tại chỗ này luôn.

Đàn em này thật biết làm nũng.

Giang Vọng trợn mắt không nói gì ôm trái bóng rổ, xoay người đi.

Thật là, tôi không nhìn thấy gì hết nha.

Đào Đào cầm chặt viên kẹo, xoay người vừa muốn đi đã bị Thời Thác nắm lấy đoạn cổ tay, “Em đi đâu?”

Cô tới gần anh thêm một chút, ngay sau đó nhón chân tiến đến bên tai anh, nhỏ giọng nói, “Đi mua nước có ga cho A Thác uống.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận