Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nhóc này rất kỳ lạ, theo lý mà nói học tốt môn Hoá-Lý như vậy thì điểm môn Địa Lý cũng không tệ, nhưng cô lại cố ý chỉ đạt được 30 điểm làm cho Trương Đào vừa nghe thấy thầy cô khác khen Đào Đào trái tim ông đều đau lên.

Thậm chí trong một khoảng thời gian, Trương Đào cảm thấy hình như ông đã làm gì đó khiến cho cô ghi hận nên cố ý làm bài điểm thấp như vậy.

Nhưng thực tế đã chứng minh, cô nhóc này cũng chỉ đơn thuần là không học được môn Địa Lý mà thôi.

Vì vậy, khi đó các thầy cô đều cho rằng cô bé này sẽ chọn khoa học tự nhiên nên cũng không quá để ý.

Kết quả sau khi chia ban, gặp được cô ở ban 5 các thầy cô Lý-Hoá-Sinh ngạc nhiên đến mức muốn rớt cằm.

Ngay cả chủ nhiệm Chu Lệ Na cũng khiếp sợ.

Lúc này Đào Đào ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong trẻo nhìn Chu Lệ Na, bộ dáng rất là vô tội.

Chu Lệ Na cảm thấy cái gì cũng không nói ra được. Đối diện với đôi mắt này, ai có thể mở miệng nói mấy lời tàn nhẫn chứ.

“Cô Chu, em sẽ không chuyển ban.”

Cô chủ nhiệm sửng sốt.

“Chuyện của em có lẽ thầy Thẩm cũng đã nói qua với các thầy cô trong trường cả rồi. Nếu các thầy cô đều biết thì chắc cũng sẽ biết vì sao em chọn khoa học xã hội.”

Giọng nói của cô cất lên rất nhẹ nhàng, nhưng cũng mang theo sự kiên định.

Chu Lệ Na nhớ đến những lời của Thẩm Dương nói, không khỏi thở dài.

Đứa nhỏ này đúng là có mệnh khổ.

Chu Lệ Na đè thái dương lại, “Được rồi em về lớp đi. Nếu môn Địa Lý không hiểu cái gì thì đi hỏi thầy Trương, em đừng căng thăng.”

Đào Đào cúi người,mím môi trở về lớp học.

Tiết đầu tiên của buổi, là tiết thể dục. Nhưng bây giờ tâm tình cô thật sự không được tốt.

Trước kia vì ngại Thẩm Dương vừa là cậu vừa là thầy dạy thể dục nên cứ tới tiết thể dục là Đào Đào không đi.

Môn thể dục của Ninh Xuyên có cơ chế dạy giống như trường đại học. Học sinh ở trường tự lựa chọn các môn thể thao mình thích, do trường học không lớn và giáo viên thể dục cũng chỉ có mấy người nên chỉ có mấy môn bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, bóng bàn thôi.

Đào Đào không hề nghĩ ngợi liền chọn bóng rổ, sau đó mỗi lần có tiết thể dục đều lén ở trong lớp học làm bài tập.

Mỗi một tiết thể dục của khối 11 thì sẽ có 3 ban khoa học xã hội học chung, lúc này tốp năm tốp ba học sinh đều xuống lầu đi về hướng sân thể dục bên kia.

Rũ mắt xuống, Đào Đào đi theo Từ Đình xuống dưới lầu.

Tâm tình không tốt, bài tập làm không vào thì đành xuống lầu đi bộ một chút.

Thời điểm đi đến lầu 1, cô vừa vặn gặp phải Giang Vọng và Tào Kiến Ba đang dựa vào tường, bên người tản ra làn khói.

Đường đến sân bóng rổ khá khuất, vừa rồi cô cùng Thời Thác trốn ở đây hôn nhau một hồi cô cũng có ngửi được mùi khói thuốc, cho nên bây giờ cô cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Thẩm Dương có một đội bóng rổ, trong đội cũng có nhiều học sinh đã học đại học, đám học sinh có lối sinh hoạt và nghỉ ngơi cũng không tính là quá lành mạnh. Họ thường xuyên hút thuốc, mưa dầm thấm lâu cho nên cô cũng quen rồi.

Hơn nữa, Đào Kiến Lâm cũng hút thuốc, từ nhỏ Đào Đào đã quen với mùi khói thuốc.

Tuy nhiên, người kia không có hút thuốc lá.

Toàn thân sạch sẽ, rất dịu dàng.

Giang Vọng cùng Tào Kiến Ba đang nói chuyện, ngước mắt lên thì thấy Đào Đào tới.

Hai người nhìn nhau đầy ẩn ý vị, hướng về phía WC nam nói một câu, “A Thác, người kia của mày ra rồi kìa.” Giang Vọng dừng lại một chút, ngước mắt nhìn đám học sinh đang đi từ trên lầu xuống, bổ sung thêm câu, “Đi học thể dục đi.”

Thời Thác đang rửa tay, nghe vậy cảm xúc trên mặt cũng không thay đổi gì bước đi ra.

Đào Đào cùng Từ Đình đứng ở trước mặt ba người, lúc nhìn thấy gương mặt của Thời Thác tâm trạng cô có chút vui vẻ.

Quả nhiên nhìn thấy trai đẹp là tâm trạng sẽ vui lên.

Đặc biệt là người bạn trai đã hôn cô khi nãy.

Cô nhếch môi, cười đến mi mắt cong lên, nói với Thời Thác, “Em chào đàn anh ~”

Giọng nói vô cùng vui vẻ.

Lúc này Tào Kiến Ba đặt tay lên vai Giang Vọng, trêu chọc cô, “Tiểu Đào, ở đây có 3 người lận em đang chào ai vậy?”

Giang Vọng nhún vai, đem tay Tào Kiến Ba hất ra, “Mày làm gì có cửa, đàn em đã nói A Thác không cho em ấy gọi người khác là đàn anh.”

Tào Kiến Ba xấu hổ giật giật khóe miệng, nghiêng đầu nhìn Thời Thác một cái, “F**k, mày ghen hả?”

Trên mặt chàng trai không nói gì, chỉ có biểu cảm rất lạnh lùng.

Đào Đào thấy anh không nói lời nào, chớp chớp mắt kéo Từ Đình qua, “Bọn em đi học đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận