Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng là ảnh hưởng đến tâm trạng, Toán Học còn vài câu hỏi điền vào chỗ trống giờ cô không còn hứng thú để giải nữa.

Trước kia khi bực bội cô sẽ đem bài tập Toán ra giải để giết thời gian.

Lúc này lớp 609 đang học môn Địa Lý.

Học kỳ này lớp 12 vẫn đang ôn tập, vừa có kiến thức cũ của lớp 11 vừa có kiến thức mới thức của lớp 12. Mấy ngày nay Trương Đào trực ban nên tinh thần và thể xác đều mệt mỏi không muốn sửa bài kiểm tra nữa, trực tiếp đem bài kiểm tra ban 5 phát cho các học sinh lớp 12 vừa giúp cho bọn họ ôn lại kiến thức vừa đem bài kiểm tra sửa lại, như thế sẽ tiết kiệm thời gian và sức lực.

Cách làm này thường được các thầy cô dạy nhiều môn dùng.

Giờ đây các bạn học trong lớp đều tuỳ tiện cầm lấy một bài kiểm tra.

Thời Thác nằm lên bàn chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ đến phát ngốc.

Anh nằm nhẩm lại môn Lịch Sử và Chính Trị, trước kia anh học khoa học xã hội nên tư duy cũng khá tốt nên môn Địa Lý là ưu thế của anh. Vì vậy việc ôn tập lớp 12 cũng không quá khó gì với anh.

Thời điểm đang ngây ngốc, Giang Vọng trực tiếp vung tay chụp lấy bài thi trên bàn của anh.

Anh nhíu mày, vừa muốn mắng người thì Giang Vọng đã vội vàng mở miệng, “Chậc chậc, đây là bài kiểm tra của ai đây.”

Sắc mặt anh có chút không được tốt lắm, anh không thích mấy việc sửa bài kiểm tra cho người khác.

Vừa sai vừa lộn xộn, nhìn vào là thấy đau đầu.

Thời Thác chưa bao giờ thấy người nào ngốc nghếch đến nổi môn Địa Lý chỉ làm được có 30 điểm như vậy, nhưng sau khi gặp Đào Đào anh đã gặp được.

Cô gái nhỏ lớn lên ngoan ngoãn cứng cỏi như tấm thuỷ tinh mà không biết sao lại thế này. Có lẽ giống như lời Trương Đào nói, cô ghét môn Địa Lý.

Anh ngước mắt, nhàn nhạt nhìn lướt qua cái bài kiểm tra kia.

Nét chữ nhỏ nhắn và đẹp, đáp án được viết đè mạnh xuống như muốn đâm thủng tờ giấy.

Thời Thác vừa định đem bài kiểm tra ném đi thì nhìn thấy cái tên kia, ngay tức khắc cơ thể không khỏi run lên.

Lớp 505, Đào Đào.

Cô viết tên của mình rất quy củ, sau tên là dòng uốn lượn vẽ trái đào.

Hình vẽ không lớn, nhưng hình vẽ nhìn còn đẹp hơn chữ viết đáp án của cô.

Anh có hứng thú đặt tờ giấy ra, ngồi thẳng lưng lấy một cây bút đỏ trong ngăn bàn rũ mắt nhìn.

Càng nhìn xuống dưới, mày Thời Thác nhíu càng chặt hơn.

20 câu trắc nghiệm thì sai hết 15 câu.

10 câu tự luận, không có câu nào đúng.

Anh đột nhiên thấy có chút đau đầu.

Lúc này Giang Vọng đã sửa xong một bài kiểm tra, đầu thò qua như muốn xem náo nhiệt, “Sao rồi, đàn em của mày được nhiêu điểm?”

Hỏi xong liền cúi đầu xem bài kiểm tra.

Giây tiếp theo, Thời Thác giơ tay dùng khuỷu tay ngăn lại, “Không tồi.”

Giang Vọng: “???”

Gì? Không nghe nhầm chứ?

“Thiệt hay giả vậy? Lần trước thầy Trương nói đàn em lúc nào cũng được 30 điểm mà?”

Thời Thác không trả lời, nhấc chân đá chân ghế Giang Vọng một cái, “Đừng có nhiều chuyện.”

Giang Vọng bĩu môi, không nói gì.

Thấy Giang Vọng không nhìn nữa, anh dời khuỷu tay ra nhìn vào bài kiểm tra, sắc mặt càng đen lại hơn.

Giơ tay xoa xoa giữa mày, Thời Thác nắm cây bút đỏ cúi đầu không biết viết gì trên bài kiểm tra.

——————

************************************

Tan học, Trương Đào đem bài kiểm tra Địa Lý đã được sửa xong đưa cho Đào Đào để ngày mai đi học phát cho mọi người trước để đến tiết sẽ giảng lại.

Đào Đào vốn dĩ không có hứng thú gì, vừa định đem bài kiểm tra nhét trở lại ngăn bàn thì nhớ đến lời hôm nay Thẩm Dương và Chu Lệ Na nói cô cúi đầu đi tìm tên của mình.

Bài kiểm tra đầu tiên là của Thẩm Nghiên.

Hơn 40 điểm.

Ách, cũng không khác gì cô mấy.

Thành tích của Thẩm Nghiên không tính là quá tốt, được vào ban 5 tất cả đều nhờ điểm môn Lịch Sử và Tiếng Anh. Thẩm Dương cũng không có yêu cầu cao với cậu, tốt nghiệp có thể thuận lợi vào trường đại học chính quy là được, còn nếu không được Thẩm Dương tính sẽ cho cậu đi thi môn thể thao để dễ vào đại học hơn.

Dù sao thì cũng có nhiều trường đại học tuyển bằng các môn năng khiếu.

Lật thêm vài bài, Đào Đào mới tìm được bài kiểm tra của mình nhưng điểm không được lắm.

Ơ sao cái hình quả đào bên cạnh tên mình lại bị kéo móc xuống rồi?

???

Tình huống này là sao đây?

Trương Đào thật tàn nhẫn, đến điểm của cả đại biểu môn cũng không chấm sao?

Cô đem bài kiểm tra mình rút ra, nhìn chằm chằm vào cái móc kéo kia không khỏi ngây người.

Nếu nhớ không lầm, bài kiểm tra hơn 40 điểm của Thẩm Nghiên cũng không có cái kí hiệu như vậy.

Mỗi câu trắc nghiệm ABCD đều được sửa lại. Mặc kệ là câu tự luận hay câu trắc nghiệm, bên cạnh mỗi đáp án đều được sửa cẩn thận đến từng chi tiết, chữ viết không quá nhỏ mà thậm chí còn có chút dính sát nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận