Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ôm lấy anh, nép vào trong lòng anh nhỏ giọng nói, “A Thác, chúng ta đi trên giường được không anh? Em, em phía dưới…”

Cô chưa nói xong câu, nhưng Thời Thác biết câu tiếp theo của cô là gì.

Anh mỉm cười đem cô ôm lên, anh nhìn thấy trên cuốn bài tập Sinh Học có một vệt nước, không khỏi trêu ghẹo cô, “Nhiều nước như vậy?”

Lời của anh làm cô có chút ngượng ngùng, gương mặt đỏ lên.

“Anh, anh đừng nói nữa.”

Thời Thác nghiêng đầu hôn cô, ôm người lên giường.

Giường Đào Đào rất lớn nhưng trên đó toàn là bài tập và tài liệu kham khảo, lúc này Thời Thác ôm cô lên giường xong còn anh đành phải đè lên người cô.

Hai người dính chặt lấy nhau, hai vú trước ngực cô bị anh đè đến bẹp xuống.

Cô chớp mắt nhìn anh, cô cảm thấy ở giữa chân mình có một vật thể rất nóng, gương mặt lúc này càng đỏ thêm.

“A Thác, anh muốn sao…”

Thời Thác thở hổn hển, muốn nói nhưng lại không nói nên lời.

Một lúc sau, Đào Đào thấy anh không nói gì vừa định ôm cổ hôn anh thì anh trượt đi xuống người cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì tay anh đã câu lấy mép quần lót, đôi mắt màu nâu sáng lên, “Chỗ này, có ai vào chưa?”

Đào Đào sửng sốt, không hiểu anh nói gì.

Cô ngẫm đi ngẫm lại câu nói của anh, khi hiểu ý tứ trong câu nói đó cô nhẹ nhàng giọng nói, “Chưa có ai, A Thác anh là lần đầu tiên sao?”

Đôi môi Thời Thác không khỏi giương lên.

“A Thác.” Cô gọi anh một tiếng.

“Hửm?”

“Anh là người đầu tiên, chỗ đó cũng là lần đầu tiên.”

Anh là bạn trai đầu tiên, là người đầu tiên hôn môi với cô, cũng là người đầu tiên đụng chạm da thịt với cô.

Lúc này Thời Thác cười lên một tiếng.

Đầu ngón tay cô câu lấy mép quần lót cô, trả lời lại cô, “Ừ, anh cũng vậy.”

Trong lòng Đào Đào cảm thấy rất ngọt ngào.

Thật tốt.

Cô và A Thác đều là lần đầu tiên.

Một lát sau, anh cúi đầu nhìn vào giữa hai chân cô cất lên giọng nói trêu chọc, “Nhóc con, cho anh nhìn nó nhé?”

Đào Đào căn bản là không thể từ chối được cái giọng điệu và vẻ mặt này của anh.

Cô gật đầu không có chút chần chừ nào.

Vì thế khi cô kịp phản ứng lại thì chiếc quần lót bị ướt đã được anh cởi ra, chiếc quần còn kéo ra vài sợi chỉ bạc.

Cơ thể cô run lên.

Thời Thác tách hai chân cô ra, tỉ mỉ đánh giá chỗ kia.

Sinh Học lớp 11 có học một ít kiến thức về mấy cái này, ngày hôm nay Thời Thác mới có thể tận mắt nhìn thấy nó.

Nhưng lí thuyết không giống với thực hành.

Lúc này anh nhìn chằm chằm vào “cô bé” hồng hào chứ không chạm vào, chỉ vậy thôi cũng đủ làm cho cổ họng anh thắt lại như bị cát chặn lại.

Bên dưới của anh cứng đến phát đau.

Chỗ nhỏ hẹp đó anh muốn đi vào.

Đào Đào bị anh nhìn chằm như vậy cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Cô kẹp hai chân vừa định động đậy thì Thời Thác nắm lấy đùi cô, dỗ dành cô, “Ngoan, đừng nhúc nhích. Để anh nhìn một lát.”

Anh nói xong, vươn ngón trỏ vào môi hoa huyệt cô gãi gãi.

Cả người Đào Đào đột nhiên run lên.

Hôm nay ở cửa sau lớp 609 anh cũng chỉ cách quần đồng phục sờ soạng cô một lúc thôi, lúc này người cô không một mảnh áo che đậy mà ngón tay anh lại chạm vào chỗ kia. Đào Đào có cảm giác cả người như bị điện giật, tê tê dại dại, cái bụng nhỏ thắt lại chảy ra một dòng nước ấm.

Thời Thác nhìn chằm vào dòng nước trong vắt đang chảy ra, không khỏi cong môi cười.

Anh không ngẩng đầu, như đang nói với chính mình, “Thật nhiều nước đào.”

Đào Đào vừa định nói chuyện thì ngón tay anh xẹt qua viên trân châu di chuyển chậm rãi xuống phía dưới rồi dừng lại ở chỗ kia.

“A Thác, đừng…” Giọng nói cô mang theo sự run rẩy, cơ thể cũng bắt đầu run.

Thời Thác thấy cô khẩn trương dịu dàng dỗ dành cô, “Ngoan, đừng sợ.”

Hốc mắt Đào Đào nóng lên, khóe mắt có chút ướt át, hàng mi dài run lên.

Vừa dứt lời, Thời Thác cho nửa ngón tay đi vào bên trong.

“A a a ——”

Cô gái đột nhiên cong người lại, bộ dáng giống như con cá mắc cạn trên bờ.

Tiếng kêu quyến rũ đến tận xương.

Chỗ kia chặt quá nên nửa đầu ngón tay anh bị thịt non xung quanh thịt non vây lấy, nó giống như cái miệng nhỏ hận không thể nuốt luôn ngón tay anh vào.

Thời Thác ở huyệt động cô đánh một vòng tròn.

“Nhóc con, đau không em?”

Đào Đào thở hắt ra một hơi, chỗ kia nó đau đến không chịu được. Cô lắc đầu, giọng nói cất lên rất nhỏ, “Một, một chút, có một chút đau…”

Thời Thác nghe vậy đem cả ngón tay đi vào.

“A Thác, em từ bỏ, huhuhu, từ bỏ……”

Chỗ kia từ trước đến nay không hề có dị vật nào tiến vào, loại đau đớn này đau từ hoa huyệt truyền thẳng lên bụng rồi chạy lên đại não. Bây giờ Đào Đào có cảm thấy da đầu mình đều đang tê rần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận