Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu ngón tay chạm vào một tầng mỏng, biểu cảm trên mặt anh càng lúc càng đen lại.

Khi anh thấy cô khóc thì có chút không đành lòng đành kiềm chế dục vọng lại rút ngón tay ra hôn lên khoé mắt cô, “Ngoan, anh không làm nữa.”

Đào Đào hít hít cái mũi, giơ tay lau đỏ khóe mắt, “Em không khóc, chỉ, chỉ là do không quen thôi.”

Thời Thác mổ lên môi cô vài cái, dỗ dành, “Không sao, chúng ta không vội.”

Cảm xúc cô dần dần bình tĩnh lại, đôi tay nắm lấy vai anh cất giọng gọi anh, “A Thác.”

“Ơi.”

“Anh, anh giúp em được không? Em, em, nơi đó của em ngứa…”

Vừa rồi bị anh “khi dễ” một lúc giờ cô thấy chỗ kia nó trống rỗng không tả nổi, cô muốn anh tiếp tục cho ngón tay vào.

Thời Thác ngẩn người ngay sau đó nâng mắt lên, đôi mắt màu nâu hiện lên một tầng dao động.

“Tiểu Đào…”

Gương mặt Đào Đào đỏ bừng, có chút ngượng ngùng, “Không, không sao hết. Anh đừng lo, kỳ thật nó cũng thoải mái.”

Cô muốn ngón tay của anh đi vào thêm một chút, một chút nữa, rồi vào đến tận sâu bên trong. Như vậy cô sẽ không ngứa, cũng sẽ không thấy trống rỗng.

Yết hầu anh lăn lăn, đột nhiên cười một tiếng xong hôn lên má cô, “Vừa rồi thoải mái sao?”

Cô gật đầu mà không nghĩ ngợi gì.

Lúc này không biết tại sao, Thời Thác cảm thấy tâm tình có chút tốt.

Anh rất thích dáng vẻ này của cô.

Muốn là làm, thích là thích, cô chưa bao giờ che giấu cảm xúc.

Giống như chuyện này vậy, cô chưa bao giờ ra vẻ rụt rè gì cả.

Dù cho cô có chút kiêu ngạo, nhưng vẫn bị anh ăn. Nói đúng hơn, anh chỉ ăn mỗi Đào Đào.

Trước kia không phải là chưa từng có cô gái nào theo đuổi anh.

Bọn họ lúc nào cũng chỉ có mấy cái kịch bản và phương thức làm quen nào là muốn biết tên anh, muốn xin số điện thoại anh…

Nhưng mỗi lần thấy anh họ đều làm bộ không quan tâm, thậm chí còn che mặt thẹn thùng. Thời Thác cảm thấy thật nhàm chán.

Chỉ có Đào Đào là thẳng thắng, cô không hề che giấu cảm xúc khi thích ai đó, điểm này Thời Thác rất thích.

Nghĩ đến đây, Thời Thác lại một lần nữa trượt xuống người cô tách hai chân cô ra.

Nhìn chằm chằm vào “nước đào” vẫn đang chảy kia Thời Thác híp mắt lại nhớ đến mấy thứ tối hôm qua anh xem.

Anh cong môi, đưa tay vuốt ve hoa huyệt cô nhẹ giọng nói, “Tiểu Đào, có một cách em sẽ thoải mái hơn.”

Đào Đào còn chưa kịp phản ứng lại thì có một thứ ấm áp ướt át chiếm vào chỗ kia

“A a a ——”

Đào Đào hoảng hốt ngồi dậy, lúc này cô phát hiện đầu Thời Thác đang chôn ở chỗ kia của cô.

Đây là…

Anh dùng miệng cho cô!!!

Đào Đào có biết sơ sơ về cái này.

Có mấy lần cô không cẩn thận phát hiện Thẩm Nghiên xem mấy thứ này, cô là người thích học tập nên rất tò mò một hai quấn lấy Thẩm Nghiên bắt cậu chia sẻ cho cô nếu không chia sẻ cô liền đi nói cho Thẩm Dương rằng cậu coi phim đen.

Thẩm Nghiên không còn biện pháp nào khác, tuỳ tiện gửi cho cô mấy cái wed phim.

Khoảng thời gian khó nhất của Đào Đào chính là coi mấy cái video xấu hổ trên wed, vì thế mấy cái lí thuyết cơ bản cô cũng biết từ đó.

Xem một thời gian lâu cộng với đi theo đám con trai đội bóng rổ nghe họ pha trò, cô cũng hiểu được một chút.

Lúc này nhớ lại nó cả người cô run rẩy, co rúm lại, “A Thác, anh, anh cho em…”

Thời Thác “Ừ”, ngay sau đó ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuấn tú của anh dính đầy vệt nước.

“Muốn sao?”

Đào Đào nhìn anh, nghẹn lại như bị thứ gì đó chặn lại.

Sao lại không muốn chứ…

Ngay thời khác này, A Thác của cô chôn mặt vào giữa hai chân cô, bộ dáng thành kính dùng miệng cho cô.

Ổn định lại tinh thần, cô không do dự trực tiếp gật đầu.

“Muốn ạ.”

Thời Thác mỉm cười rồi cuối thấp đầu xuống, “Em nằm xuống đi.”

Đào Đào nghe vậy nằm xuống lại.

Hai đùi trắng nõn bị bẻ ra, đôi tay cô không thể không luồn vào mái tóc đen của anh.

Đầu lưỡi ướt linh hoạt đi qua mọi ngõ ngách sơn động, mang đến từng trận khoái cảm run rẩy.

Ngay sau giây tiếp theo, anh đẩy môi hoa huyệt ra thăm vào khe hẹp nhưng không bị tiến vào quá sâu.

Đầu lưỡi quét vào vách trong cuốn đi mọi tâm chí của Đào Đào.

Bây giờ đây, cô cam tâm tình nguyện xuống địa ngục cùng anh.

Cô gái nhỏ bị kích thích, không kiềm chế được nắm lấy mái tóc ngắn anh.

“A, A Thác ~”

Thời Thác cắn răng, ở viên trân châu của cô mổ mổ dụ dỗ cô, “Ngoan, kêu cho anh nghe.”

Đào Đào khụt khịt mũi, nheo đôi mắt lại, hai chân đều đang run lên, “A Thác, anh, anh đi vào được không?”

Cô muốn anh.

Muốn anh lấp đầy mình.

Thời Thác một lần nữa cúi đầu, giải thích, “Không có bảo hộ, lần sau đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận