Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chàng trai hiểu ra ý tứ trong lời nói của cô, thấp giọng cưới “Ừ, kiểm tra tháng xong phải đến phòng vẽ tranh, tháng 12 này còn có kỳ kiểm tra vẽ.”

Đào Đào ôm lấy cổ anh, ” Tốt quá rồi, vậy chúng ta phải chuẩn bị cho đợt kiểm tra này mới được, kiểm tra xong,” cô tiến đến bên tai anh, nhẹ giọng nỉ non,”Em sẽ cho A Thác của chúng ta ăn .”

Nói đến “đào”, Thời Thác không thể không nhớ đến hình trái đào trên bài kiểm tra. Anh hỏi cô,”Mỗi lần làm bài kiểm tra em đều vẽ lên đó hình trái đào hả?”

Cô gái nhỏ cười cong mắt, vô tội nói,”Không có, chỉ có môn Địa Lý thôi. Tại khi đó em không biết làm.” Nói xong, cô nhìn chằm chằm vào anh, mi dài run rẩy,”A Thác, sao anh vẽ cái móc xuống vậy?”

Thời Thác cười, giọng nói vang lên rất nhẹ nhành,”Muốn lúc nào cũng mang theo trên người.”

A…a…a…

Gương mặt đẹp trai này sao lại nói mấy lời này chứ. Nhớ đến cảnh anh dùng miệng cho cô, hai má cô nóng bừng.

Một lúc sau, cô giơ tay đẩy anh, “Anh mau về đi, mai còn phải đi học nữa.”

Anh cười, hôn lên môi cô,”Ừ, em đừng thức khuya quá.”

“A Thác, có phải em đang làm phiền anh không? Lớp 12 học đã rất khó rồi mà anh vẫn còn phải đang lo cho môn mỹ thuật.”

Thời Thác đưa tay xoa đầu cô, dịu dàng nói,”Không sao, bài tập của tiết tự học buổi tối anh đã làm xong cả rồi nên em đừng lo lắng.”

Cô gái nhỏ bĩu môi, vẫn cảm thấy có chút không vui “Xin lỗi anh, em sẽ cố gắng lo liệu cho mình, lần sau em sẽ không làm trễ nải thời gian của anh nữa đâu.”

Anh bị biểu cảm rối rắm của cô làm cho buồn cười. Thời Thác cong lưng, đối diện với cô, một tay chống ở đầu gối, “Nhóc con.”

” Dạ.”

“Không cần phải gồng mình, anh là bạn trai của em và anh cam tâm tình nguyện, có biết không?”

Gương mặt Đào Đào vẫn có chút đỏ.

Cảm giác trái tim lại đập nhanh nữa rồi. Cô giơ tay ôm ôm gương mặt đang nóng lên, đẩy anh đi,”Em biết rồi, anh mau về đi giờ trễ lắm rồi.”

Chờ đến khi anh đi rồi, cả người Đào Đào đều dựa lên cánh cửa, không nhịn được bật cười lên tiếng.

Hạnh phúc quá đi.

A Thác, em thật sự rất rất thích anh .

Sáng sớm hôm sau, Đào Đào vẫn rời giường đúng giờ như mọi ngày.

Khi ở trước tủ lấy đồ cô nhìn thấy chiếc váy đồng phục.

Trường Nhất Trung có váy đồng phục, nhưng có rất ít nữ sinh mặc váy.

Thứ nhất là sẽ bất tiện khi học thể dục gì đó, thứ hai là ở đây ai cũng mặc quần cả. Thậm chí nếu có nữ sinh nào đó mặc váy đi trong trường, mọi người sẽ cảm thấy nữ sinh đó thật là dị người.

Trường học chính là nơi như vậy, một khi người này khác biệt với người kia thì người đó sẽ biến thành sinh vật lạ.

Tất cả mọi người ai cũng như vậy, không được làm cho mình đặc biệt hơn người, không được thể hiện sự sắc sảo của bản thân. Ngoại trừ thành tích của mình.

Đào Đào đứng ở trước gương nhìn vào gương mặt mình rồi quét nhìn đến cái giường đang phản chiếu trong gương, tai cô đột nhiên đỏ lên.

Đêm qua, Thời Thác đè lên người cô, dùng tay trêu chọc cô.

Nhớ đến cái cảm giác đó, bụng cô có chút thắt lại.

Haiz, thật nhớ anh.

Nghĩ nghĩ, rồi Đào Đào lấy chiếc váy mặc vào.

Lúc xuống lầu, Thời Thác đang ngồi trên xe dùng một tay đùa nghịch điện thoại, dáng người cao cao.

Cô kéo kéo vạt áo đồng phục xuống đầu gối, chạy về phía anh.

“A Thác!”

Gió nhẹ thổi qua, làn váy ở trong không đung đưa như cuộn sóng.

Thời Thác nhìn chằm chằm vào hai cái đùi trắng nõn kia, khẽ cau mày.

Đào Đào chạy đến bên cạnh, ngón chân hôn lên môi anh một cái, “Chào buổi sáng A Thác.”

Chàng trai rũ mắt, cất lên giọng nói có chút lạnh lùng, “Sao lại mặc váy?”

Cô gái nhỏ cười ngọt ngào, nghiêng người ngồi lên ghế sau, một bàn tay ôm lấy eo anh “Mặc váy cho tiện ạ.”

Thời Thác nhớ đến chuyện tối hôm qua, không khỏi cong môi cười.

Đúng thật là rất tiện, nhìn một cái thôi anh đã cứng.

Đào Đào nhìn anh, thấp giọng cười, “A Thác thích không?”

Yết hầu anh lăn lên xuống đưa tay nắm lấy tay cô, không nhẹ không nặng mà vuốt ve.

Đào Đào thấy anh sững sờ, cô vươn một cái tay khác chạm vào giữa háng anh, ” ơi chúng ta đi thôi, không thì sẽ muộn học mất.”

Thời Thác đen mặt, nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô gái đặt ở bên môi cắn nhẹ một cái, “Em chờ đó đi.”

Cô giống như nghe không hiểu, nghiêng đầu chớp đôi mắt to, “Chờ cái gì ạ?”

Chàng trai cắn chặt răng, nhấc chân đạp xe.

“Chờ anh làm em đến khóc.”

Gương mặt Đào Đào ửng đỏ, vùi vào sống lưng anh, nhỏ giọng trả lời, “A Thác thật hung dữ ~.”

Dừng lại một lát, cô lại bổ sung, “Nhưng mà em thích.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận