Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác cong môi cười, nhéo tay cô, chạy xe quẹo ra tiểu khu.

Hai người đem xe đậu vào bãi đổ xe, Đào Đào vừa muốn đi thì đã bị anh mạnh mẽ kéo lại ôm vào trong lòng.

Cô gái nhỏ ngẩng cái đầu lên, chớp mắt chớp đôi mắt nhìn anh, “A Thác, anh muốn làm gì đó.”

Anh chôn đầu cào cổ cô, giọng nói có chút thở dốc, “Em nói xem.”

Anh vén làn váy cô lên, đưa tay đi vào.

Khi anh chạm vào tầng vải mềm hơi mỏng Đào Đào đỏ mặt, hô hấp bắt đầu không hỗn loạn.

“Em, em phải đi lên lớp sớm. Hôm nay em muốn viết chính tả môn Tiếng Anh.”

Thời Thác “Ừ”, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.

Đốt tay thon dài tiến vào môi hoa huyệt, tìm được cửa miệng nhẹ nhàng chen đi vào.

“Ưm ——”

Đào Đào nắm chặt vạt áo sơ mi anh nức nở một tiếng.

Tiếng nức nở như tiếng mèo con kêu, nó cào vào trái tim làm người ta thấy ngứa ngáy.

“Nhóc con.” Anh thở gấp gọi cô.

“Dạ…”

“Ngày mai đừng mặc váy nữa.”

Đào Đào sửng sốt, không hiểu gì.

“Sao, sao vậy? Anh không thích sao?”

Thời Thác nghiêng đầu cắn vào vành tai cô.

“Không phải.”

“Dạ?”

“Anh không thích mọi người nhìn chằm chằm vào em.”

Bên dưới của Đào Đào siết lại, kẹp chặt ngón tay anh.

Thời Thác thấy cô đang khẩn trương, nhẹ giọng cười một cái.

Vừa rồi cô đi vào trường với anh có không ít nam sinh nhìn chằm chằm vào cô.

Váy đồng phục cô ngắn mà đôi chân cô lại dài, vừa trắng vừa mịn nên anh không vui.

Tiêu hoá hết mấy lời này, cô đặt hai tay lên vai anh, cười khanh khách, “A Thác, thì ra anh thích ăn giấm nha.”

Đầu ngón tay Thời Thác đi vào bên trong dò xét rồi ở trên tầng thịt mềm mại kia cào nhẹ, không hề phủ nhận nói, “Ừ, của anh chỉ thuộc về một mình anh thôi.”

Đào Đào cảm thấy trái tim bỗng đập nhanh hơn.

A!

Người này sao cứ thích chọc ghẹo cô hoài vậy chứ!

Cả gương mặt cô gái nhỏ đỏ lên, nghe thấy tiếng nói chuyện đứa quãng ở ngoài bãi đậu xe liền đẩy anh ra, “A Thác, anh đi ra trước đi, có, có người tới.”

Thời Thác mỉm cười nghiêng đầu hôn xuống gương mặt cô, “Nhóc con, nhớ lời anh nói không?”

Đào Đào gật đầu, “Nhớ nhớ, ngày mai không được mặc váy, sau này chỉ mặc cho anh xem thôi.”

Anh cô nói vậy anh rút tay ra, đầu ngón tay đã bị ướt một mảnh.

Hai người đứng đối mặt với nhau, Thời Thác đem ngón tay đưa tới trước mặt cô, cong môi cười, “Thật ướt.”

Đào Đào nhìn thấy trên đầu ngón tay có một vệt nước, mặt cô đỏ giống như trái cà chua.

Ngay sau đó, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì Thời Thác đã đem ngón tay đưa đến bên miệng, liếm nó.

!!!

Trái tim Đào Đào nhảy lên một cách dữ dội.

“Tiểu Đào của anh thật ngọt.”

Cô che mặt lại, trốn ở trong lồng ngực anh xấu hổ đến vai đều run lên.

Qua một hồi, cô bình tĩnh lại đưa tay mò xuống phía dưới sờ giữa háng anh, cười cong mắt lên, “A Thác của chúng ta cũng cứng quá đi.”

Thời Thác bật cười đến lồng ngực run lên từng đợt.

Một lát sau, anh chỉnh váy cô cho ngay ngắn lại, “Đi lên học đi.”

Đào Đào gật đầu, nhón chân hôn anh một cái, “Em lên đây, giữa trưa em sẽ mang nước cho anh.”

Anh nhẹ giọng “Ừ”, rồi như nghĩ tới cái gì đó, hỏi cô, “Cuối tuần này em có rảnh không?”

Đào Đào chớp chớp mắt, “Cuối tuần sao?”

Thời Thác nheo mắt, vuốt sợi tóc trên trán, “Ừ, cuối tuần đi hẹn hò.”

Cô gái nhỏ đeo cặp đứng ở bãi đậu xe, gió nhẹ thổi lướt qua cuốn bay vài sợi tóc.

Cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng, gương mặt cũng mang có chút ửng đỏ.

Hẹn hò……

Giữa hai người rất yên tĩnh, xung quanh chỉ còn tiếng khoá xe của các bạn học.

Đào Đào nắm chặt tay, trong lòng vui đến muốn nhảy nhót, nhưng nghĩ đến cuối tuần đầu liền rũ xuống.

“A Thác, xin lỗi…” Giọng nói cô vang lên vô cùng nhỏ, cô cắn môi dưới có chút ủy khuất.

Thời Thác giơ tay nâng cằm cô lên, “Đang yên đang lành sao lại nói xin lỗi với anh?”

Đôi mắt cô bây giờ trong veo như nước nhưng lại không thể che giấu đi sự buồn bã, “Cuối tuần mẹ không cho em ra ngoài, em phải ở nhà làm bài kiểm tra, chúng ta không thể đi hẹn hò…”

Anh nhìn cô, lại nhớ đến những lời tối hôm qua cô nói.

Điện thoại cũ, bánh cuốn thịt gà và cả việc học suốt đêm không có thời gian ngủ, nghỉ ngơi.

Nhớ đến mấy chuyện này, anh đưa tay lên xoa xoa gò má mềm mại của cô.

“Nhóc con.”

Đào Đào ngước mắt lên, hàng mi dài run rẩy.

“Dạ?”

“Không cần phải xin lỗi anh.”

Đào Đào sửng sốt, “Nhưng, nhưng mà anh yêu đương với em lại không thể đi hẹn hò được… Người khác yêu đương cuối tuần đều sẽ đi ra ngoài chơi như đi công viên, rạp chiếu phim, tiệm lẩu, nhưng em…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận