Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Còn cô thì hết làm mấy cái bài tập thì lại làm mấy bài kiểm tra.

Thời Thác một tay đem cô ôm vào ngực, một tay vỗ lưng như đang muốn an ủi cô, “Sau này chúng ta sẽ có nhiều thời gian ở bên nhau.”

Đào Đào ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, đôi mắt hiện ra một tầng nước.

“A Thác…”

Anh cúi đầu, dùng môi cọ lên môi cô, “Không đi hẹn hò được thì không đi hẹn hò. Vừa lúc bạn trai em cũng học lớp 12 rồi nên trong thời gian này chúng ta phải chăm chỉ đọc sách đúng không?”

“Chờ đến khi tốt nghiệp rồi bạn trai em sẽ đưa em đi công viên, tiệm lẩu, rạp chiếu phim có chịu không?”

Đào Đào nhìn anh, rõ ràng sau cái vụ việc đó cô đã không thể khóc được nữa. Nhưng bây giờ nước mắt lại cứ rơi.

Cô ôm chặt eo anh, giống như con mèo nhỏ ở trên vai anh làm nũng, khẽ nói, “A Thác ơi, anh thật tốt.”

**********************************************

Kỳ thi hàng tháng của trường Nhất Trung diễn ra trước tháng 11. Sau khi Đào Đào và Thời Thác ở bên nhau họ không hề bỏ lỡ việc học của mình.

Hầu hết thời gian Thời Thác đều mua đồ ăn sáng cho cô và cùng cô đến trường. Tiết tự học buổi tối, anh còn mua đồ ăn vặt và bữa khuya cho cô.

Sau đó anh sẽ giảng một vài đề Địa Lý quan trọng cho cô. Vào cuối tuần, anh cũng dành hết thời gian để bổ túc cho cô.

Có khi hai người hôn nhau đến lăn lên giường, Thời Thác thấy cô học áp lực nên đã dùng tay giúp cô vài lần chứ anh không dám làm quá mức sợ cô chịu không nổi.

Tuy anh đã có kế hoạch sẵn để ăn cô sạch sẽ nhưng vẫn muốn cô tập trung vào kỳ thi tháng hơn. Điều anh băn khoăn nhất không phải là vấn đề này, cả con người Đào Đào đều đã thuộc về anh rồi anh muốn cô lúc nào cũng đều được cả.

3 ngày sau khi thi tháng, Đào Đào cảm thấy kiệt sức với môn Sinh Học.

Chương trình lớp 12 tương đối ít môn, đến trưa là anh đã thi xong. Thời Thác quyết định ở lại lớp học đợi cô, anh tranh thủ làm vài bộ đề kiểm tra, đến hơn 3 giờ chiều mới làm xong.

Lúc này, Đào Đào sắp xếp bàn học thu dọn cặp, cúi đầu đi về phía lớp 609. Sau khi ở với Thời Thác, ngoại trừ lớp mình ra thì cô chỉ đến lớp 609.

Một đôi tay trắng nõn nhỏ nhắn đẩy cửa sau đi vào, đầu nhỏ ngó nghiêng tiến vào lớp. Cô gái nhỏ cong cong mắt và gọi nhỏ : “A Thác”

Thời Thác ngẩng đầu lên khỏi tờ giấy, liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, khóe miệng nhếch lên, “Thi xong rồi sao?”

Đào Đào gật đầu.

Trong phòng học không còn ai hết, Thời Thác thu dọn bàn học và cặp nhấc chân lên đi về phía cửa sau.

Hai người đi từ từ, chậm rãi về phía bãi đậu xe.

Đào Đào kiểm tra xong sớm nên bây giờ tất cả học sinh lớp 11 đều thi xong và đang dần đi ra khỏi phòng thi, cả hai đều không ai nói gì lặng lẽ bước đi.

Vừa ra khỏi khu dạy học, Đào Đào nhìn xuống bàn tay đang để bên quần của anh. Nhìn nó cô nhớ đến cảnh nó ra vào trong cơ thể cô, nghĩ đến đây bụng cô không khỏi thắt lại.

Cô chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt không cảm xúc gì của người bên cạnh, cô đưa tay kéo lấy ngón út của anh.

Thời Thác có chút sửng sốt.

Trên tay anh truyền đến cảm xúc lạnh lẽo nhưng lại mềm mại lạ thường.

Cúi đầu xuống anh nhìn thấy cô gái nhỏ đang kéo tay anh, vành tai có chút đỏ lên. Anh cúi đầu cười nắm chặt tay cô, bàn tay to nắm lấy tay nhỏ của cô.

Đào Đào được anh đáp lại không khỏi nhếch môi cười.

A… Thật hạnh phúc.

Nhịp tim cũng đập hơi nhanh.

Khi cả hai chuẩn bị đến bãi đậu xe, họ chợt nghe thấy giọng nói của vài nam sinh.

“Tao khinh, mỗi lần chơi bóng rổ đều thua thằng nhóc lớp 11 đó cho te tua. Đại Hùng mày cũng tệ quá đi.”

“Không được, tao phải tìm cơ hội dạy cho nó một bài học mới được.”

“Mày bị ngu à, ba của nó là giáo viên thể dục đó, mày tính giáo huấn nó thế nào?”

“Vậy thì mày cứ vậy mà quên đi à? Lúc trước mày cũng bị mắng vì con nhỏ đó vậy lần này mày định làm gì? Mày là Đại Hùng* đấy”

[* Gấu lớn]

“Mẹ nó, tao chỉ muốn con nhỏ thúi đó kêu tao một tiếng “anh” vậy mà nó dám tát tao, chết tiệt.”

“Nhưng mà đồ lẳng lơ kia cũng thật xinh đẹp, thủy linh linh*, mẹ nó nếu mà “ăn” vào không biết có bao nhiêu sảng khoái.”

[* xinh đẹp và có tinh thần tốt]

Đào Đào nghe vậy bước chân đột nhiên ngừng lại.

Thời Thác nhíu mày, đôi tay nắm chặt tay cô hơn.

Anh kéo dây đeo cặp của mình, chuẩn bị đi đến đó thì anh chợt nghe thấy tiếng la.

“F**k, mẹ nó ai dám đạp ông đó.”

“Thẩm Nghiên! Mẹ nó mày không muốn sống nữa phải không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận