Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Thác, ngày mai anh có rảnh không? Ngày mai em được nghỉ ngơi một ngày.”

Thời Thác cong môi cười, trực tiếp đem gọi điện thoại đến.

“Còn chưa ngủ?”

Đã hơn 12 giờ rồi.

Đào Đào xoa xoa đôi mắt có chút sưng, khóe mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong.

“Sắp ngủ rồi, em muốn làm xong cho hết bài tập.”

“Ngày mai sao lại có thời gian rảnh vậy?”

Giọng nói anh truyền qua điện thoại ấm áp vô cùng.

“Em xin mẹ rồi, nên A Thác ơi chúng ta ra ngoài hẹn hò đi.”

Cả người Thời Thác ngã lên sô pha, chân dài duỗi ra, sắc mặt dịu xuống, “Được, em muốn đi hẹn hò ở đâu?”

“Rạp chiếu phim nhé? Đã lâu rồi em không đi coi phim, Thẩm Nghiên nói gần đây có một bộ phim khoa học viễn tưởng nên em muốn đi xem thử.”

“Vậy ngày mai ăn cơm trưa xong anh qua đón em?”

Giọng nói vui mừng của cô gái truyền đến “Dạ được.”

Một lát sau, Thời Thác đè đè huyệt thái dương như đang nghĩ tới cái gì đó, chậm rãi nói, “Nhóc con.”

“Dạ?”

“Ngày mai, em mặc váy đi.”

Đào Đào cười “Dạ được, A Thác nhớ đến đón em nha. Giờ em muốn đi ngủ.”

“Ừ, nghỉ ngơi đi, ngủ ngon.”

“A Thác ngủ ngon.”

Lúc này Đào Đào cúp điện thoại xong không bật cười lên tiếng.

Một tay cô chống trên cằm, cô nhìn vào khung ảnh kia, cong mắt cười, “Anh ơi, em thật sự càng ngày càng thích anh ấy.”

Nếu anh có thể nhìn thấy anh ấy, anh chắc chắn cũng sẽ thích anh ấy.

Sáng sớm hôm sau, Đào Đào vừa xuống lầu đã nhìn thấy Thời Thác, hôm nay anh mặc một chiếc áo phông trắng kết hợp với quần đen, cả người nhàn hạ dựa vào căn hộ dưới lầu.

Có vẻ anh không đi xe.

Tóc mái trên trán rũ xuống tới che khuất đôi mắt, làn da trắng nõn bị ánh nắng chiếu vào càng thêm nổi bật hơn.

Một tay anh đút vào túi quần, một tay khác kẹp điếu thuốc, mặt mày lạnh lùng không cảm xúc.

Đào Đào kéo kéo dây túi xách trên người, đi đến trước mặt anh, “A Thác, anh chờ em lâu chưa?”

Thời Thác nhìn cô, đem điếu thuốc đang kẹp trên giấu giấu ở phía sau.

Cô mặc một chiếc váy màu trắng tới đùi, làn váy có chút bồng bềnh lộ ra hai cái chân trắng mịn, dây túi xách nằm trên xương bả vai, xương quai xanh quyến rũ nhìn vào rất muốn cắn một cái.

Mái tóc đen dài xoã ở sau lưng, cô mở đôi mắt to tròn xoe nhìn anh.

Thời Thác giơ tay nhéo mặt cô, dịu dàng nói, “Không lâu, chúng ta đi thôi.”

Đào Đào mỉm cười duỗi tay ra đưa đến trước mặt anh.

Anh đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó như nhớ tới cái gì rồi bật cười một cái rút tay từ trong túi quần ra nắm lấy đôi tay nhỏ kia vào trong lòng bàn tay.

Tay cô thật nhỏ.

“Sao lại thích nắm tay nhau?” Anh hỏi cô.

Đào Đào lôi kéo anh đi đến phía trước đi, “Hồi trước anh hay nắm tay em vậy mà.”

Lúc này tâm tình Thời Thác rất tốt.

———————————————

Hai người đến một trung tâm thương mại gần đó.

Quẹo vào rạp chiếu phim, Thời Thác nắm tay cô đi đến chỗ bán vé.

Gần đến lễ Quốc Khánh ở đây đa số là mấy bộ phim điện ảnh liên quan đến nó, may mắn hôm nay có một bộ phim khoa học viễn tưởng nước ngoài.

Bộ phim 《 Looper 》 này còn có sự tham gia của Hứa Tình.

Hai người chọn vị trí trên máy xong mua bắp rang và coca, kiểm phiếu rồi vào phòng chiếu phim.

Hôm nay lễ Quốc Khánh trường được nghỉ nên học sinh đến khá đông, Thời Thác và Đào Đào đến đây vào giờ ăn trưa với do lễ nên giá vé xem phim khá đắt, trong rạp chiếu phim cũng không nhiều người lắm.

Đào Đào cầm vé nhấc chân đi đến hàng cuối cùng, lúc này cô phát hiện đây là ghế đôi. Ghế đôi có chỗ ngồi rất rộng, ở giữa còn có tấm ngăn, rạp chiếu phim này không biết là có phải cố ý không nữa.

Vị trị ngồi ở giữa màn hình lớn.

Lúc này hai người ngồi xuống, Thời Thác đem bắp rang bỏ vào tay vịn, một tay vòng qua eo cô.

“Lát nữa em muốn ăn thì nói với anh.”

Đào Đào gật đầu chui vào trong ngực anh, cô đung đưa đôi chân chăm chú nhìn màn hình.

Trước lúc chiếu phim sẽ quảng cáo vài phút, sau khi quảng cáo xong có vài người lục tục tiến vào nhưng cũng không tính là nhiều. Hàng cuối cùng ngoại trừ hai người ra thì không có ai.

Khi xem phim mà ngồi hàng cuối cùng thì sẽ có tầm nhìn không được tốt lắm.

Vừa mới bắt đầu còn ổn, sau đó tay Thời Thác càng siết càng chặt, anh ôm chặt cô đến nổi đầu gối chạm đầu gối.

Lễ Quốc Khánh năm nay chiếu phim không được hay cho lắm, Đào Đào không hứng thú coi nữa cứ nhìn trái nhìn phải.

Phòng chiếu phim đã tắt đèn, cô không nhìn thấy rõ mặt Thời Thác liền đem đầu nghiêng qua đi đến bên tai anh, nhỏ giọng nói, “A Thác ơi, đùi em có chút ngứa, ở đây hình như có muỗi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận