Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoé mắt liếc thấy Thẩm Nghiên đứng ở bên cạnh làm cái bóng đèn 500W, anh cưỡng chế dục vọng xuống.

“Về nhà sao?”

Đào Đào gật đầu, “Mẹ nói hôm nay sẽ ăn cơm với cậu và Thẩm Nghiên, em và em ấy chuẩn bị về.”

Ngày thường sau khi tan học Thẩm Nghiên không hề đi chung với Đào Đào. Chủ yếu là do cậu muốn đi tiệm net sợ cô đi theo cản trở mình.

Thời Thác thuận thế buông cô ra, lưu luyến mà nhéo mặt cô, “Về sớm đi.”

“A Thác nhớ ăn tối đấy.”

“Được.”

Thời Thác nói xong, vẫn là không nhịn được cúi đầu hôn lên vành tai cô, lúc này mới xoay người đi xuống lầu.

Chờ người đi rồi, Thẩm Nghiên cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa hít một hơi dài.

“F**k, hai người không sợ người khác nhìn thấy sao?”

Đào Đào không để ý đến cậu, quơ quơ túi trên tay, “Em chính là ghen tỵ với chị.”

Thẩm Nghiên trợn mắt liếc cô một cái, đi lên nhìn cái túi cúi đầu cầm lên, “Để em xem rốt cuộc anh ta mua gì cho chị.”

Lời này còn chưa nói xong, vừa nhìn thấy cái hộp trong túi thì cả người cứng lại.

Đào Đào thấy cậu không nói lời nào, cúi đầu nhìn.

Cô gái lấy cái hộp ra, một bên mở ra một bên chửi cậu, “Em làm gì kinh ngạc vậy chứ, anh ấy tặng cái gì…”

Giây tiếp theo, gương mặt cô tái nhợt như tờ giấy, cả người có chút không tin nổi.

Đào Đào kéo dây cặp, đôi tay trắng nõn nắm bàn học, cô nhắm chặt mắt lại run rẩy nói, “Lấy, lấy nó đi…”

Thẩm Nghiên tay mắt lanh lẹ mà lấy cái hộp, nhét nó lại vào túi.

“Không sao không sao, hiện tại nó biến mất rồi.”

Thẩm Nghiên nhìn chằm chằm vào gương mặt không có huyết sắc gì của Đào Đào, tay chân luống cuống cầm túi bánh kem, mang cặp lên lưng, “Em, em đi trước đây, thứ này em sẽ ăn giúp chị.”

Nói xong chạy nhanh ra khỏi lớp học.

Đào Đào dựa người lên bàn học, hai chân mềm nhũn rồi trực tiếp ngồi ở trên mặt đất.

Ký ức cũ ùa về trong đầu, nhớ đến kì nghỉ hè nóng bức kia, tin tức động trời, tiếng còi xe, còn cả tiếng khóc thảm thiết trong bệnh viện, những thứ đó cứ thế ùa về làm cho cô có cảm giác đầu mình sắp nổ tung.

Móng tay đâm sâu vào da thịt, Đào Đào chớp chớp mắt nuốt nước mắt trở vào.

Lúc này Thẩm Nghiên cầm cái túi lao ra ngoài rồi che ngực lại thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Thời Thác về lớp học lấy hộp cơm vừa mới nhấc chân chuẩn bị đi về hướng nhà ăn thì thấy Thẩm Nghiên đang cầm cái túi kia, bước chân bỗng dừng lại.

Giây tiếp theo, anh nhìn thấy người kia trực tiếp ném cái túi đó vào trong thùng rác.

Khoảnh khắc đó, trái tim anh như bị chia năm xẻ bảy.

Thời Thác siết chặt hộp cơm, cánh tay trắng nõn nổi gân xanh dữ tợn, đáy mắt hiện lên một tầng sương lạnh.

Thẩm Nghiên đem túi bánh kem ném vào thùng rác xong thở phào một cái, vừa xoay người liền đụng phải ánh mắt lạnh lùng của anh.

Cả người cậu không khỏi run lên.

Thời Thác nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, đột nhiên cười một cái.

Thẩm Nghiên cảm thấy sống lưng mình có chút lạnh.

Nụ cười này sao thấy ghê quá vậy?

Cậu vừa muốn nói chuyện thì Thời Thác đã thu nụ cười lại, anh xoay người, chân dài cứ thế bước đi xa.

Thẩm Nghiên gãi sau gáy, thầm nghĩ có gì đó lạ lạ.

Mẹ nó, sắp có chuyện xấu rồi.

Trên đường về nhà, Đào Đào cúi đầu không nói một lời nào, Thẩm Nghiên cũng không biết có nên nói chuyện khi nãy cho cô nghe không.

Cậu một đường suy nghĩ tìm từ để nói với cô, chờ đến khi muốn nói thì Đào Đào đã về tới nhà.

Lúc này Thẩm Dương và Thẩm Mộng Viện ngồi ở trên bàn ăn, còn Tôn Tuệ Tuệ thì đang bưng đồ ăn từ trong bếp lên.

Thẩm Mộng Viện thấy Đào Đào và Thẩm Nghiên trở về, nở nụ cười khéo léo, “Ồ đi học về rồi sao, mau tới đây cho cô nhìn xem có phải con đã cao hơn rồi không.”

Thẩm Nghiên kéo kéo khóe miệng, trong lòng cậu bây giờ vẫn còn nhớ tới cái nụ cười trước khi xoay người đi của Thời Thác, cảm thấy cây đao vẫn còn treo lủng lẳng trên trái tim mình.

Đến khi ăn cơm xong, Thẩm Nghiên cũng không tìm được cơ hội nói chuyện đó với cô.

Suốt một buổi tối, Đào Đào không hề vui vẻ gì.

Cái bánh kem khi nãy Thời Thác đưa tới, nó đã làm cô nhớ tới những hồi ức không tốt, lại nói đến Thẩm Mộng Viện, cả một buổi tối bà ngoài mặt cười cười nhưng trong thâm tâm bà không hề vui vẻ như vậy.

Mẹ cô ai thấy đều cũng nói bà là người rất có khí chất và rất dịu dàng.

Nhưng chỉ có mình Đào Đào biết bên trong con người Thẩm Mộng Viện bà mạnh mẽ bao nhiêu.

Tuy rằng khi ăn cơm không đề cập tới điểm thi nhưng Đào Đào biết, bà rất muốn biết về nó. Đằng sau nụ cười của Thẩm Mộng Viện chính là một cây đao. Đào Kiến Lâm không giống bà, ông là một người đàn ông nghiêm khắc cái gì cũng thể hiện rõ ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận