Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thở dài một cái, cô bỏ cặp ra trở về bàn học.

Khoảng nửa giờ sau, Thẩm Dương và Tôn Tuệ Tuệ đi rồi, căn nhà chỉ còn lại hai mẹ con.

Thẩm Mộng Viện bưng một dĩa trái cây mở cửa phòng Đào Đào ra, đặt dĩa trái cây lên trên bàn học, “Đào Đào, vừa rồi hình như mẹ thấy có đồ ăn ăn vặt trong nhà?”

Cả người Đào Đào cứng đờ.

Đồ ăn vặt đó đều là Thời Thác đem đến cho cô, mấy ngày nay bận quá cô quên đem nó giấu đi.

Cô đưa tay vé mai tóc ra sau tai, cắn môi dưới nhỏ giọng nói, “Dạ, lần trước Thẩm Nghiên đến đây chơi chắc em ấy quên cầm về.”

Thẩm Mộng Viện nghe nói là của cậu không nghi ngờ gì nhẹ giọng “À” một cái, “Về sau con đừng ăn mấy thứ không tốt đó, để mẹ đi vứt nó cho con.”

Đào Đào nhìn chằm chằm vào kẹo trong túi đó, hàng mi dài run xuống.

“Dạ.”

Thẩm Mộng Viện thấy cô làm bài tập, vẫn không nhịn xuống được thở một hơi dài, “Giờ muốn chuyển ban chắc có lẽ không kịp rồi, con muốn học thêm môn Sinh Học không? Nếu không mẹ sẽ nhờ cậu con tìm cho con một giáo viên tốt nhất thành phố nhé?”

Cô gái dùng sức nắm cây bút tay.

Mẹ cô nói câu này có lẽ đã biết điểm môn Sinh Học của cô rồi.

“Không cần đâu mẹ, chỉ là kỳ thi tháng thôi mà.”

“Anh con khi đó cho dù là cuộc thi nhỏ hay lớn thì thằng bé cũng đạt được thành tích rất tốt.”

Đào Đào cảm thấy nước mắt cô sắp tuôn ra.

Lần nào cũng đem anh trai ra so sánh với cô.

Giống như cô có làm cái gì đi nữa thì cô cũng không giỏi bằng anh trai.

Thẩm Mộng Viện thấy cô cắn môi không nói chuyện, cũng không phiền cô nữa, “Để mẹ sạc điện thoại cho con, con làm bài tập đi.”

Đào Đào chớp mắt, mũi có chút cay.

Trước khi ra khỏi cửa, Thẩm Mộng Viện nói thêm một câu “Đào Đào, ngày mai mẹ sẽ về Anh.”

Cô sửng sốt nghiêng đầu qua, đáy mắt mờ mịt nổi lên tầng hơi nước, “Mai, ngày mai đi rồi sao?”

“Ừ, ba con ở bên kia bận quá mẹ phải về phụ ông ấy.”

Nói xong, bà đóng cửa phòng ngủ.

Đào Đào lại cảm thấy người ở sau cánh cửa đó thật xa vời đối với cô.

Lúc nào cũng vậy.

Rõ ràng còn chưa trưởng thành mà cô đã phải sống một mình mấy năm nay.

Thở dài một cái, cô nuốt nước mặt trở về cúi đầu làm bài tập.

Làm bài tập xong, đồng hồ đã hơn 12 giờ.

Điện thoại bị Thẩm Mộng Viện đem đi sạc pin, Đào Đào không biết Thời Thác có gửi tin nhắn cho mình không nữa. Hiện tại cô có chút đứng ngồi không yên, trong lòng cứ thấy không ổn.

Nếu anh nhắn tin đến mà cô lại không trả lời anh, không biết anh có giận cô hay không.

Sáng hôm sau, Thẩm Mộng Viện đưa Đào Đào đến trường học.

Khi hai người xuống lầu, Đào Đào không thấy xe đạp và cũng không thấy Thời Thác đâu.

Đi đến cổng trường, nhìn chằm chằm vào cửa lớp 609 đang đóng, nước mắt Đào Đào thiếu chút nữa rơi xuống.

Thật là khó chịu.

A Thác khẳng định là giận cô rồi.

Rõ ràng buổi tối anh còn cố ý chạy đi mua đồ ăn ngon chô cô, kết quả cả một buổi tối cô lại không hề quan tâm đến anh.

Chờ Thẩm Mộng Viện đi rồi, Đào Đào quẹo vào chỗ ngoặt của trường lấy điện thoại từ trong cặp ra.

Giờ khắc này lòng cô liền lạnh xuống.

Không có tin nhắn.

Không có cuộc gọi nhỡ.

Tất cả đều rỗng tuếch.

Đào Đào xoa đôi mắt, không biết sao đột nhiên cô muốn khóc.

Nước mắt nhịn suốt ngày hôm qua bây giờ giống như không nhịn được nữa rồi.

Sao anh không cho nhắn tin cho cô, sao anh không gọi điện thoại cho cô chứ?

Cả một đêm cô lo lắng sợ anh sẽ sốt ruột vì không tìm được cô, còn bây giờ tốt rồi, cái gì cũng không có.

Nghĩ đến đây cô hít hít cái mũi, không nhịn xuống được nhắn tin cho anh.

“A Thác, tối hôm qua anh bận sao? Hôm qua mẹ em đem điện thoại đi sạc pin nên em mới không nhắn tin cho anh được, anh sao rồi?”

Bình tĩnh lại, Đào Đào đem điện thoại nhét vào cặp nhấc chân đi lên lầu.

Phòng vẽ tranh ở bên kia ký túc xá cách khu dạy học có chút xa, hiện tại nếu cô đi qua thì sẽ không kịp vào học.

Hơn nữa, cô không biết hôm nay Thời Thác có đi học hay không.

Mong ngày hôm qua anh không gặp chuyện gì.

-*****************************************-

Đào Đào cảm thấy thấp thỏm không yên cả một buổi sáng.

Thời Thác không trả lời tin nhắn cô. Đào Đào lo lắng sợ anh xảy ra chuyện.

Vất vả ngồi học đến trưa, cô không nhịn nổi nữa lén trốn ra khỏi lớp từ cửa sau đi đến khu ký túc xá bên kia.

Nhất Trung cũng có ký túc xá nhưng do trường nhỏ nên rất ít học sinh nào chịu ở lại.

Năm nay trường muốn mở cho ban mỹ thuật một phòng vẽ nhưng không tìm được chỗ nào ổn nên đành phải cho họ đến tầng cao nhất của ký túc xá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận