Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rũ mắt suy nghĩ hồi, cô lấy di động nhìn thời gian rồi gọi điện thoại cho Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên mới vừa rời giường không có tâm trạng nghe điện thoại, cậu một bên đánh răng một bên đáp, “Đại tiểu thư, có chuyện gì?”

“Thẩm Nghiên, em có thể qua đây một chuyến không?”

Thẩm Nghiên sửng sốt, dừng động tác đánh răng lại, “Đến nhà chị? Chị bị gì à?”

Đào Đào nhìn chằm chằm vào Thời Thác, xấu hổ gãi đầu,”Không phải, em có thể đem cho chị một bộ quần áo nam qua đây được không?”

Thẩm Nghiên vừa định nói một cô gái như cô cần quần áo nam làm gì thì lúc này đại não cậu oanh một tiếng, bàn chải đánh răng rơi xuống.

“Em phi, chị, chị thật là con mẹ nó, cái tên đó dám ngủ với chị!”

Mắt Đào Đào trợn trắng lên, cô sửa lại lời của cậu, “Không phải, là chị ngủ với anh ấy.”

???

Thẩm Nghiên cảm thấy trời đất đều đang sụp xuống “Chị! Chị điên rồi, cô mà biết là sẽ đánh chết chị đấy.”

Cô nói, “Chị sẽ kéo em theo để làm tấm nệm, thôi em nhanh lên đi!” Nói xong tắt điện thoại.

Lúc này Thời Thác lau khô tóc, đem áo mưa dùng hôm qua đều thu dọn sạch sẽ bỏ vào trong thùng rác.

Rác trong nhà rác đều do Tôn Tuệ Tuệ dọn dẹp, Đào Đào sợ bị dì nhìn thấy mấy áo mưa nên bảo Thời Thác đem đi rửa sạch.

“A Thác, em đã kêu Thẩm Nghiên đưa quần áo qua đây rồi. Quần áo của nó anh hẳn là vừa với anh nên anh mặc tạm đi.”

Thẩm Nghiên trông có thịt hơn anh một chút nhưng thân mình Thời Thác cũng không kém gì cậu, ngày hôm qua đè trên người cô cảm thấy cũng rất nặng.

Thời Thác “Ừ”, anh đem mấy hộp áo mưa còn mới nhét vào trong cặp.

Đào Đào nhìn những cái áo mưa rực rỡ đó tròng mắt đảo loạn xạ, cô đột nhiên đi lên trước nắm tay anh.

“Làm sao vậy?”

“Để một hộp ở nhà em đi.”

Anh cười, anh cong lưng cùng đối diện với cô, “Chắc không đấy? Không sợ bị phát hiện sao?”

Đào Đào lấy một hộp trong đó rồu kéo ngăn kéo bàn học bỏ vào. “Không có sao, ngăn kéo này ngày thường đều bị khoá với lại dì sẽ không đụng vào đâu.”

Ánh mắt anh lướt nhìn tới khung ảnh bên trong, trên hình là một người con trai ôm một bé gái.

Anh chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua mà không nói gì.

Thời điểm hai người đang nói chuyện thì cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Thời Thác giơ tay cào mái tóc, anh nhìn qua mắt mèo xác nhận là Thẩm Nghiên mới mở cửa.

Thẩm Nghiên tính mở miệng nói lời thô tục nhưng lời bị nghẹn ở trong cổ họng.

Giờ khắc này, Thời Thác đứng ở trước cửa với nửa người trên không mặc gì còn nửa người dưới bọc một cái khăn tắm.

Cơ bắp căng giãn vừa phải, gầy mà không quá ốm yếu, khuôn mặt lạnh lùng không muốn ai lại gần.

Thẩm Nghiên há miệng thở dốc thấy không biết nên nói cái gì cho tốt.

Tại sao, người này lại không có bụng nhỉ?

Thời Thác thấy cậu sững sờ thì giơ tay đem người kéo vào nhà rồi thuận tay đóng cửa lại.

Anh lấy túi trên tay cậu, giơ tay vỗ vai Thẩm Nghiên, “Cảm ơn em vợ.” Nói xong quẹo vào phòng ngủ.

Thẩm Nghiên đứng ở cửa: “Tôi khinh.”

Cái gì mà em vợ chứ!!!

Ai mẹ nó là em vợ của anh !!!

“Tôi khinh mẹ anh Thời Thác, anh đừng nghĩ rằng đã ngủ với chị của tôi thì tôi sẽ kêu anh là anh rể nhé, anh không có cửa đâu!”

Thời Thác nhếch môi cười, không để ý đến cậu trực tiếp đóng cửa phòng ngủ lại.

Lúc này Đào Đào đã đổi đồng phục, cô cầm túi lên.

“Quần lót cùng áo sơ mi anh cầm đi thay luôn đi, xem ra đều là đồ mới.”

Thời Thác lên tiếng “Ừ”, kéo khăn tắm ra đem quần áo mặc vào.

Đào Đào giúp anh cài cúc áo sơ mi, dời mắt đi rồi không nhịn nỗi mà cắn xương quai xanh anh một cái.

Chàng trai bị cắn một cái đau nhưng vẫn dịu dàng nói,”Sao lại cắn anh?”

Đào Đào ngẩng đầu lên, cười cong mắt, “A Thác lúc tốt nghiệp anh mặc áo sơ mi trắng nhé, lúc đó em sẽ giúp anh cài nút áo và thắt cà vạt.”

Thời Thác cúi đầu nhìn cô, đuôi mắt cong theo “Được, mỗi ngày đều cho em cắn.”

Cô gái nhỏ có tâm tình tốt đến không tả được.

Khi cô nhìn anh mặc áo khoác cô suy nghĩ rồi lấy áo khoác đồng phục nữ sinh mùa thu từ trong ngăn kéo đưa cho anh.

Áo khoác mùa thu của trường Ninh Xuyên không khác nhau lắm. Nam sinh cổ áo màu xanh, nữ sinh có cổ ado màu đỏ, những chi tiết còn lại thì không khác nhau.

Thời Thác nhìn chiếc áo, không khỏi ngẩn người,”Làm sao vậy?”

Cô nhìn số đo chỗ cổ áo, ngẩng đầu nhìn anh như đang làm nũng, “A Thác, chúng ta đổi áo khoác đồng phục cho nhau nhé?”

Thời Thác có chút không phản ứng kịp.

“Đổi áo khoác đồng phục?”

Cô nhét chiếc áo khoác vào tay anh, cởi áo khoác của mình ra rồi lấy áo khoác trên tay anh,”Bộ này lần trước cậu mua cho em nhưng lúc mua cùng đi với Thẩm Nghiên nên mua nhầm số đo em mặc không vừa nên cậu đã mua lại bộ khác cho em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận