Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tào Kiến Ba thấy anh vẫn không nói chuyện gì thì không khỏi đưa tay đánh anh một cái, “Này A Thác, mày có nghe tao nói chuyện không đó.”

Thời Thác nghiêng đầu nheo mắt lại gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, giọng điệu vô cùng uy nghiêm, “Mày có thể kêu ba rồi.”

Tào Kiến Ba: “???”

Dừng lại một hồi lâu, Tào Kiến Ba mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh.

“F**k, tao tao f**k f**k, mày con mẹ nó…”

Tào Kiến Ba liên tục chửi bậy một lúc lâu làm cho tất cả mọi người trong phòng vẽ tranh đều nhìn đến đây.

Giang Vọng tức giận ném một tờ giấy phác hoạ vào mặt người này, “Mày có thể im lặng một chút được không. Ngày nào cũng ríu rít như con gái.”

Tào Kiến Ba nuốt một ngụm nước miếng, nhìn Thời Thác một cái rồi nghiêng đầu nhìn Giang Vọng, lắp bắp nói, “Vượng, Vượng Tử, A Thác nói người vừa rồi ở trong lớp học làm chuyện bậy bạ là nó.”

Giang Vọng vừa uống một ngụm coca giờ nghe câu này xong trực tiếp phun hết lên giấy vẽ.

“Cái gì?”

Hai người trố mắt nhìn nhau vài giây.

Một lát sau, Giang Vọng bình tĩnh lại kéo ghế ngồi gần anh, “F**k, thật sự là mày à? Nguyên một buổi tự học?”

Thời Thác cúi đầu làm khiến cho mái tóc trên trán rũ xuống, anh nhắm nửa mắt nên không nhìn ra cảm xúc gì.

“Cả tiết một đều ở trong lớp học luôn?”

Thời Thác nhìn chằm chằm vào tấm hình Conan trong điện thoại.

“Ừ.” Giọng nói nhẹ nhàng không hề phủ nhận.

“F**k, A Thác mày thật trâu bò. Mày không phải là làm đến giờ này mới về đấy chứ?” Tào Kiến Ba thấp giọng lẩm bẩm.

Chàng trai nghe câu hỏi này xong ngước mắt lạnh lùng nhìn một cái, “Có ý kiến?”

Tào Kiến Ba bị đôi mắt như viên đạn bắn của anh làm cho im miệng ngay lập tức.

Nhưng sau đó Giang Vọng lại nhíu mày nhắc nhở anh, “Mày kiềm chế một chút đi đừng để bị huấn luyện viên Thẩm bắt được nếu không mày chắc chắn sẽ chết đó.”

Thời Thác “Ừ” một tiếng có lệ như kiểu không thấy có vấn đề gì.

Giang Vọng thấy anh cố chấp không nghe thì không nói nữa.

Tào Kiến Ba vẫn có chút không cam lòng, “Mẹ nó mày cũng thật trâu, tiểu Diêm Vương kia yêu đương với mày đúng là tội nghiệp. Nhưng cũng hên vì đã có người có thể trị được con bé.”

Lời này khiến cho Thời Thác không khỏi nhớ tới bộ dáng cô gái nhỏ bị anh đè ở dưới người khi nãy. Cô gái nhỏ của anh vừa mềm vừa quyến rũ.

Thật ra anh không hề trị gì cô cả mà anh chỉ có hung dữ làm cô vài lần mà thôi.

Nói cho cùng, vẫn là cô dỗ anh.

Anh kêu cô dỗ thì cô đúng thật là sẽ dỗ.

Dỗ anh đến hốc mắt đều đỏ lên giống như trái đào bị anh ức hiếp đến te tua.

Tại sao cô bé này lại ngoan như vậy chứ.

Nghĩ vậy tâm trạng Thời Thác tốt lên, anh cong môi cười nhẹ một cái.

Tào Kiến Ba thấy anh cười như thế thì sợ hãi tột cùng, vừa kéo ghế ra chuẩn bị chạy khỏi hiện trường vụ án đã bị Thời Thác đưa tay đem người kéo trở về, anh nghiêng đầu cười với vẻ mặt thuần khiết vô hại, “Con trai, sao con không gọi ba?”

Tào Kiến Ba đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

Giang Vọng lúc này cũng ngạc nhiên nhìn anh.

Đây mẹ nó là Thời Thác sao!!!

Thời Thác làm gì nói mấy câu như thế chứ, không chỉ vậy anh còn bày ra cái vẻ mặt ngộ nghĩnh này nữa!!!

Hai người thấy dáng vẻ này của anh trông rất quen. Cái dáng vẻ của bạch thiết hắc hình như đã thấy qua ở đâu rồi.

Tào Kiến Ba đột nhiên hoàn hồn liếc nhìn Giang Vọng một cái.

Tao f**k!!!

Bộ dáng này không phải là của Đào Đào sao!!!

Tiểu Diêm Vương kia cũng rất thích cười quyến rũ như vậy, họ đột nhiên bối rối lên không hiểu anh đang làm cái quỷ gì vậy!!!

Tào Kiến Ba cảm thấy mình hình như đã xuyên không. Nếu không phải xuyên không vậy thì Thời Thác bị ma ám rồi.

Thời Thác thấy Tào Kiến Ba sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, anh buông ra nhìn chằm chằm vào vạt đồng phục trong tay, nói thêm một câu, “Được rồi, về sau có gặp mẹ thì con nhớ kêu mẹ là được.”

!!!!

Sao tự nhiên có thêm một người mẹ rồi!!!

Mẹ ơi, cứu connn!!!

********************************

Sau khi bị Thời Thác “ăn” 6 lần trong 2 ngày, cả hai đôi chân của Đào Đào đứng cũng đứng không vững.

Ngày đó cô không lên lầu kiếm Thời Thác nữa, ở trường cũng không dám gặp mặt anh, nếu có lỡ gặp nhau anh sẽ đến ôm ấp hôn hít cô nhưng đều bị cô mãnh liệt ngăn lại.

Còn như vậy nữa cô sợ mình sẽ không rời giường được.

Thời Thác cũng biết bản thân lăn lộn với cô 2 ngày liên tiếp có chút quá đáng, khi cô biết anh làm “cô bé” của cô sưng lên cô đã cấm anh đụng vào người cô một tuần.

Vài ngày sau anh không nhịn nỗi nữa vừa định “dỗ” cô thì dì cả Đào Đào tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận